Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

Mời nghe nhạc cuối tuần.



Mưa trên vùng tóc rối một sáng tác của Lê xuân Trường do Tuấn Ngọc trình bày:

Tôi ước muốn được một lần cho tôi được cùng người để nhớ,
để thương,để quên- đời buồn đau.


Mưa qua chiều nay thật buồn, lạnh lùng tia nắng xa xôi,
Mưa sao lẻ loi bồi hồi. Chờ em phiến đá đơn côi.
Trời chiều vẫn xa xăm, mưa bên thềm để tôi ngồi trông ngóng
Người con gái thơ ngây mắt môi nàng làm ngất ngây hồn tôi.

Khi em chợt sang, giọt tình nhẹ nhàng rơi ướt tóc em.
Môi run hồn nhiên nụ cười chờ mong tiếng nói yêu kiều.
Niềm hạnh phúc rơi theo những muộn phiền buộc trên vùng tóc rối.
Đừng để những thương đau thôi phơi bày để trời bớt nghẹn ngào.

Tôi muốn làm giọt nước mưa kia trôi dạt vào vùng tóc đam mê,
Trôi nhẹ nhàng vào mắt môi em.
Sao vẫn thấy thật buồn khi tôi còn hiện hình là con người khô héo!
Tôi mãi là loài én đơn côi bay dạt vào vùng đất hoang vu.
Không một lần hạnh phúc qua thăm.
Tôi ước muốn được một lần cho tôi được cùng người để nhớ,
Để thương, để quên_ đời buồn đau.

Nhưng sao ngày qua đợi hoài mà người sao vẫn xa xôi.
Hôn em đầu tiên thẹn thùng, bàng hoàng mai biết xa nhau!
Người hãy giữ trên môi mãi nụ cười, bờ môi ngọt thương nhớ.
Vùng tóc rối mê say tôi chỉ là giọt buồn rớt lặng câm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét