Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

All we really are is Dustin Nguyen...

1925 - 1970 Generations

No matter what our kids and the new generation think about us,

WE ARE AWESOME !!!
OUR Lives are LIVING PROOF !!!

To Those of Us Born
1925 - 1970 :

TO ALL THE KIDS WHO SURVIVED THE
1930s, '40s, '50s, '60s and '70s!!

First, we survived being born to mothers who may have smoked and/or drank
while they were pregnant.

They took aspirin, ate blue cheese dressing, tuna from a can, and didn't get tested for diabetes.

Then, after that trauma, we were
put to sleep on our tummies
in baby cribs covered
with bright colored lead-based paints.

We had no childproof lids on medicine bottles, locks on doors or cabinets,
and, when we rode our bikes,
we had baseball caps,
not helmets, on our heads.

As infants and children, we would ride in cars with no car seats, no booster seats, no seat belts, no air bags, bald tires and sometimes no brakes..

Riding in the back of a pick- up truck on a warm day was always a special treat.

We drank water from the garden hose and not from a bottle.

We shared one soft drink with four friends, from one bottle, and no one actually died from this.

We ate cupcakes, white bread, real butter, and bacon. We drank Kool-Aid made with real white sugar. And we weren't overweight.
WHY?

Because we were always outside playing...that's why!

We would leave home in the morning and play all day, as long as we were back when the streetlights came on.
No one was able to reach us all day.
--And, we were OKAY.

We would spend hours building our go-carts out of scraps
and then ride them down the hill,
only to find out we forgot the brakes.. After running into the bushes a few times, we learned to solve the problem...

We did not have Play Stations, Nintendo and X-boxes. There were
no video games, no 150 channels on cable,
no video movies or DVDs,
no surround-sound or CDs,
no cell phones,
no personal computers,
no Internet and no chat rooms.

WE HAD FRIENDS
and we went outside and found them!

We fell out of trees, got cut,
broke bones and teeth,
and there were no lawsuits
from those accidents.

We would get spankings with wooden spoons, switches, ping-pong paddles, or just a bare hand or a "ling kock", and no one would call child services to report abuse.

We ate worms, and mud pies
made from dirt, and
the worms did not live in us forever.

We were given BB guns for our 10th birthdays, made up games with sticks and tennis balls, and
-although we were told it would happen- we did not put out very many eyes.

We rode bikes or walked to a friend's house and knocked on the door or rang the bell, or just walked in and talked to them.

Little League had tryouts
and not everyone made the team.
Those who didn't had to learn
to deal with disappointment.

Imagine that!!
The idea of a parent bailing us out if we broke the law was unheard of. They actually sided with the law!

These generations have produced some of the best risk-takers,
problem solvers, and inventors ever.

The past 50 to 85 years have seen an explosion of innovation and new ideas..

We had freedom, failure, success and responsibility, and we learned how to deal with it all.

If YOU are one of those born
between 1925-1970, CONGRATULATIONS!

You might want to share this with others who have had the luck to grow up as kids before the lawyers and the government regulated so much of our lives for our own good.

While you are at it, forward it to your kids, so they will know how brave and lucky their parents were.

Kind of makes you want to run through the house with scissors, doesn't it ?

The quote of the month by
Jay Leno:

With hurricanes, tornados, fires out of control, mud slides, flooding, severe thunderstorms tearing up the country from one end to another, and with the threat of bird flu and terrorist attacks, are we sure this is a good time to take God out of the Pledge of Allegiance?"

THÀNH CÔNG !

Lúc 5 tuổi thành công có nghĩa là … không đái dầm.
Lên 10 tuổi thành công là … biết đi xe đạp.
Đến 16 tuổi thành công là … có nhiều bạn bè..
Khi 20 tuổi thành công là … có 1 người yêu mình.
Đến 40 tuổi thành công là … rủng rỉnh tiền bạc
Lên 50 tuổi thành công … vẫn là rủng rỉnh tiền bạc.
Lúc 60 tuổi thành công là … vẫn có 1 người yêu mình.
Sang 70 tuổi thành công là … vẫn đi được xe đạp.
Qua 80 tuổi thành công là … vẫn có nhiều bạn bè,
Khi 85 tuổi thành công là … không đái dầm!

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

SUPER DOGS . . . MAKE YOU LAUGH !

BỚT STRESS. . . ? ? ?

 BỚT STRESS NHỜ “BÀ … TÁM” !

   Nhiều trường Đại học y dược có lý khi “nâng cấp” bệnh lý do Stress thành một khoa riêng biệt, vì không còn nghi ngờ gì nữa, Stress đóng vai trò đòn bẩy khiến nhiều chứng bệnh trở nên nghiêm trọng. Xem thường sao được khi từ đau đầu kinh niên qua suy nhược thần kinh, đến cao huyết áp đều có bàn tay phá hoại ngấm ngầm của Stress
   Do tác động của Adrenalin, nội tiếc tố bao giờ cũng được phóng thích đến mức độ thặng dư trong tình huống căng thẳng, nạn nhân của Stress khó tránh nhiều hậu quả như tăng huyết áp, loạn nhịp tim, rối loạn tiêu hóa, tăng đường huyết, tăng mỡ máu, rối loạn tiền đình, yếu sinh lý… Trong khi đó, thầy thuốc lúng túng vì đã xoay trở đủ kiểu, khi thì sinh tố này, lúc với khoáng tố kia, nhưng vẫn chưa có giải pháp nào gọi là ăn chắc trong cuộc chiến đối đầu với Stress !
   Đa số các nhà nghiên cứu có lẽ vì quá tập trung vào chuyện cao xa nên quên giải pháp nhiều khi rất gần. Giáo sư Wartburton ở Đại học London, chuyên gia về các loại thuốc ảnh hưởng trên tâm lý, đã công bố một kết quả gây nhiều ngạc nhiên lẫn hứng thú trong ngành y. Đó là tác dụng hóa giải Stress của giờ giải lao.
   Dữ liệu thống kê của Wartburton đã được đúc kết từ công trình nghiên cứu với hơn 5.000 đối tượng từ nhiều công ty ở 16 nước châu Âu. Wartburton, qua đó, đã chứng minh là thuốc chống Stress đắt tiền cách mấy vẫn thua xa mâm trà bánh giữa giờ, cho dù trà bình dân, bánh rẻ tiền vì yếu tố quyết định tác dụng khử Stress chính là… các chuyện “BÀ TÁM”! Quan trọng là “BÀ TÁM” về chuyện thời sự nhưng đừng… hình sự, chuyện gì cũng được miễn là có dịp cười hả hê chứ đừng mang nỗi cay đắng trở vào phòng làm việc.
   Để giải thích cho tác dụng tuyệt vời của giờ giải lao, còn có nghĩa là giải trí để sau đó tiếp tục lao động, Wartburton đã chứng minh là không chỉ huyết áp mà ngay cả chức năng tư duy của nhóm có trà bánh, giữa giờ cũng được cải thiện thấy rõ so với nhóm không được nghỉ, hay có nghỉ nhưng không được tán gẫu chuyện thiên hạ. Rõ hơn nữa là số ngày nghỉ việc trong năm vì bệnh của nhóm “BÀ TÁM” chỉ bằng 1/3 số ngày vắng mặt của nhóm đối chứng không có giờ nói chuyện trời trăng mây nước, vì chỉ cắm cúi chạy theo công việc !
   Biết bệnh, biết ta mới mong thủ huề. Muốn ngăn chặn Stress đúng lúc phải biết mình đã Stress đến mức độ nào. Theo Wartburton, một trong các tiêu chí đơn giản để nhận ra Stress chính là cảm giác mỏi sau gáy trong lúc làm việc. Khi đó, nên mạnh dạn giải lao cho dù chưa đến giờ nghỉ. Wartburton cũng vì thế cổ động cho hình thức nghỉ giữa giờ tối thiểu 2 lần trong suốt buổi làm việc, mỗi lần không dưới 15 phút, tất nhiên lâu hơn càng hay, nhưng đừng quá 30 phút vì khi đó chuyện tán gẫu lại trở thành… Stress! Nhà nghiên cứu ở Anh đã dẫn chứng là “chủ” không thiệt hại gì hết nếu cho “thợ” nghỉ như thế, vì nếu tính toán chi li, vẫn tránh được cảnh nhân viên nay người này đau, mai người kia yếu. Đó là chưa kể đến chuyện nhân viên tuy có mặt đủ giờ nhưng với hiệu năng làm việc tối thiểu !
   Chữa được bệnh bằng thuốc dù hay, cũng là chuyện… bình thường. Phòng được bệnh mà không cần dùng thuốc mới tài. Như vậy, hãy nhớ “BÀ TÁM” khi bạn cảm thấy “muốn Stress” !

                   ( BS LƯƠNG LỄ HOÀNG – Trung tâm Điều trị Oxy Cao áp Tp HCM )


 
Căng thẳng quá ! ! ! ===> Stress. . .


 
"Bà... Tám"... ===> Bớt Stress... Hì,hì... Hè,hè... Hà,hà...

MỘT BÀI HỌC HAY !

BÚT CHÌ & CỤC TẨY . . .

t chì: Con xin lỗi!
Cục tẩy: Vì cái gì thế, con yêu? Con có làm gì có lỗi đâu.
Bút chì: Con xin lỗi vì mẹ phải chịu đau đớn vì con. Bất cứ khi nào, con phạm phải sai lầm, mẹ lại luôn ở đó sửa sai giúp con. Nhưng khi mẹ làm điều đó, mẹ lại làm hại chính mình. Cứ mỗi lần như thế, mẹ lại ngày càng bé hơn.
Cục tẩy: Điều đó đúng! Nhưng bé ơi, mẹ chẳng phiền đâu. Con nhìn xem, mẹ được sinh ra để làm việc này mà. Mẹ được sinh ra để giúp con bất cứ khi nào con phạm phải sai lầm. Mặc dù mẹ biết ngày nào đó mẹ sẽ mất đi và con sẽ thay thế mẹ bằng người khác nhưng mẹ vẫn rất vui với những gì mẹ đã làm. Vậy nên, đừng lo lắng nữa nha! Mẹ ghét nhìn thấy con buồn lắm.
Tôi đã tìm thấy mẫu đối thoại nhiều xúc cảm này giữa cây Bút chì Cục tẩy. Cha mẹ cũng giống như Cục tẩy này vậy và ngược lại con cái là những cây Bút chì. Họ luôn có mặt vì bọn trẻ và sửa chữa những sai lầm của chúng. Thỉnh thoảng vì điều đó, họ phải chịu đau đớn, họ trở nên "bé" đi ( già đi và thậm chí chết đi). Và dù cho bọn trẻ rồi sẽ tìm thấy một ai đó khác thay thế (vợ/chồng) cha mẹ vẫn rất hạnh phúc vì những gì họ đã làm cho con cái mình, hiển nhiên rất ghét phải nhìn thấy những báu vật quý giá của họ lo lắng hay phiền muộn.
"Suốt cuộc đời mình, tôi đã luôn là cây bút chì. Và điều đó làm tôi đau đớn khi nhìn thấy những cục tẩy - ba mẹ mình - lại bé đi mỗi ngày. Vì tôi biết một ngày nào đó, còn lại với tôi chỉ là những vụn tẩy và những kỷ niệm tôi có với họ."
Dành tặng cho những ai là cha mẹ!

nguồn st

Xin cho Bút Chì biết viết cho đúng để Cục Tẩy được kéo dài cuộc sống!

Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

MŨI NÉ XƯA

Tôi cùng một người bạn ở xa về, dạo chơi một vòng từ xứ Rạng cho đến Mũi Né[MN],.Các khu du lịch nằm cạnh nhau kéo dài hơn 12km.Phố thị Mũi Né bây giờ đông vui ,nào là khách sạn, quán ăn, karaoke, massage lẫn các món ăn chơi không thiếu thứ gì. Khách du lịch các nơi đổ về, từ sáng cho đến khuya ăn uống vui chơi. Nhìn Phố thị rộn ràng như thế tôi lại thấy nhớ Mũi Né ngày nào: Mũi Né của một thời tôi cùng bạn bè tôi đã sống. Một thời tuổi thơ đi qua bây giờ nhớ lại cũng chỉ là một thoáng xa mờ trong ký ức. Mũi Né xưa MN của quảng thời thơ mộng.

Tôi nhớ rất rõ ngày xưa ấy, khi đi xa về, ngồi trên chuyến xe từ Phan Thiết về Mũi Né lòng tôi lúc nào cũng cảm thấy nao nao. Xe lên dóc lầu ông Hoàng, xe đổ dóc mũi Đá Ông Địa gió bấc lùa mang theo mùi vị tanh nồng mằn mặn của biển cả làm lòng tôi thấy rộn ràng hơn. Mũi Né mờ mờ xa từ nơi ấy

Em có về thăm Mũi Né không
Dường như trời đa sắp vào xuân
Dường như gió bấc lùa trong cát
Những chuyến xe đò giục bước chân

Quanh co qua những con đường quen, quanh co qua những hàng dừa xứ Rạng xanh mát, quanh co qua những nỗi nhớ bao ngày . Mũi Né hoang sơ trầm mặc ngày nào cũng hiện ra trước mắt tôi. Đứng ở Cây Dừa Một nhìn về xứ Rạng xa xa, Thạch Long xa xa, Mũi Né như bức tranh quê hoàng mỹ nhất . .

Mũi né xưa không có những địa danh lịch sử như Sài gòn Hà Nội..hay những danh lam thắng cảnh nơi khác ,Mũi Né xưa chi là biển, gió, cát,.Sự đổỉ thay không ngừng nghỉ của thời gian làm cho biển đồi Mũi Né trở nên thiết tha hơn với những ai từng sống với nó và MN xưa trong tôi không chỉ là những kỷ niệm tuyệt vời nhất mà còn là một dòng sông đầy thơ trôi mãi theo những tháng năm dài dù tôi có đi đâu về đâu..

Vẫn những sáng êm êm, từng đợt sóng mềm vổ đều vào bờ.Từng đàn từng đàn cá đối len vào bờ đá khi nước lớn [bây giờ không còn nữa].Lũ học trò chúng tôi cùng nhau đánh lưới bắt cá,ngập lặn quanh bờ đá.Rồi khi hè đến,khi cây phương vĩ già độc nhất của sân trường trung học Hải Long thủa nào nở hoa cũng là lúc gió nồm nam về thổi mạnh.Từng đơt sóng vổ vào kè đá,những lớp đá cuội bao đời vẫn vững bền che chắn cho bến bờ Mũi né ,Mùa nồm nam về,một mùa bội thu, từng cội chà xa khơi mọc lên, từng đàn cá nục,cá lầm lại về cho người dân Mũi né lại hả hê với một mùa lắm cá nhiều tôm.Rồi khi gió bấc về se se lạnh,biển MN trở lại hiền hòa như xưa, mảnh trăng khuya cùng những bóng thuyền xa,từng đợt sóng êm đềm vổ róc rách vào kè đá,bóng dừa khuya lay nhẹ suốt đêm dài .Buồn nhớ trở về khi tiếng máy đêm nổ nhẹ ngoài khơi ,MN vắng lặng cô đơn như những chòi rớ khuya bên ánh đèn soi cá.

Tôi nhớ những con đường đất trong làng những tối không trăng, chúng tôi vẫn ung dung lang thang trên những con đường quen ấy;Khi thì nhà bác Cả, bác Sáu Lý ,bác Cẩm Zùng;Khi thì nhà Ánh Hòa,A Xỉn hay nhà Võ Bất ,Võ Tồn.Con đường dóc bà Banh với nhiều địa danh kỷ niệm Trường Hải Long, đình làng Khánh Thiện, bida Tâm teo, cà phê Hùng, ngả tư Cù Đe, banh lắc ông Tòng. Tôi nhớ nhất những đêm trăng sáng thầy trò thường rủ nhau ra hòn đá ông Chin Cẩu ngắm trăng.Ngồi trên mỏm đá chơi vơi nhìn sóng nước đêm, biển trở nên hư ảo lạ thường.Nhìn về xứ Rạng xa mờ bóng dừa đêm trãi dài theo bờ khuya như suối tóc đen đang ôm lấy khuông mặt mỹ miều của ai đó thuần khiết và lãng mạn.Bây giờ những nơi ấy chỉ là những tên gọi xa xưa, một số rơi vào cảnh hoang tàn, một số trở thành nhà phố theo dòng đô thị hóa.Vết tích một thời cũng chỉ là những ký ức xa mờ nằm trong tâm khảm của mỗi chúng ta để trong một lần tìm về nào đó khi nghe tiếng chuông chùa phật học MN hay tiếng chuông nhà thơ Thạch Long vang lên ta lại lục tìm trong xó xỉnh ký ức một thời bao kỷ niêm vùi buồn trên xứ MN đấy ấp thân thương này.

Tôi rất nhớ vầng trăng xưa thủa ấy.Ngữa mặt nhìn trời đêm trăng khuya thật xa,.thật cô đơn,trăng tỏa ra cả không gian bao la,biển trăng dịu vợi mông mênh. Trên biển khơi trăng như vỡ vụn,từng mảnh sáng trôi dạt muôn nơi xa xôi vô định.Đồi trăng sáng tối ẩn hiện phô bày những đường cong tuyệt mỹ của đất trời Cả một thời trăng ấu thơ chơi vơi .Trăng xuyên qua từng lớp lá dừa trăng trở nên lung linh huyền ảo hơn.Chúng tôi những người bạn trai gái thủa thời niên thiếu ấy cùng vui đùa bên nhau suốt cả bao mùa trăng và cũng trong những lần trăng đầy lưu luyến ấy tôi và cô ấy trở thành đôi bạn thân.Chúng tôi thương rủ nhau chơi riêng hay những lúc trăng về sáng chúng tôi thường cùng nhau đi gánh nước và khi chúng tôi cảm nhận đươc thứ tình cảm lạ lùng thủa ban đầu lưu luyến ấy thì vừa lúc chúng tôi xa nhau.Dòng đời nghiệt ngã đã tách chúng tôi về hai lối.Vầng trăng Mũi né xưa trở thành kỷ niệm buồn.

Ôi những chú nai tơ
Công chúa rừng già
Nơi hoang đường xa
Cừa đã khép ngăn em về.

[Tuổi biết buồn -Nhac Ngọc Chánh-Phạm Duy]


Tôi đi Nha Trang còn cô ấy cũng dời nhà đi nơi khác.Chúng tôi bặt tin nhau từ đó mãi cho tới khi năm tôi 20 tuổi chúng tôi lại gặp nhau trong một lần về ăn tết năm 1974.

Mũi Né ơi người xưa đã xa
Mùa ơi gió bấc nhớ không ngờ
Năm nay em có về ăn tết
Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ

[ Thơ Đỗ Nghê]

Chúng tôi lại bên nhau,cùng nhau thăm đồi cát.Trên con đường từ hội thánh tin lành đi đến đồi dương thủa đó chúng tôi lang thang qua nhiều lượn sóng cát dài, đồi dương gió chập chùng xa xa.Cô ấy rực rở và quyến rũ trong chiếc áo bà ba tơ sóng vàng óng ả.Đồi dương vắng lặng yên bình không tiếng xe,tiếng người chỉ có gió vang vang cùng sóng biển vổ xa .Biển rì rào ,đồi dương rì rào.Tựa vào nhau yên lặng,gió tết thổi ,dòng thời gian trôi,bao năm xa cách hiện về cùng với cái hiện tại lắm chênh vênh của thời chiến tranh và gió ,gió thổi ,thổi…thổi mãi.Gió tết cho chúng tôi gần nhau và cũng dòng gió tết năm ấy một lần nữa chúng tôi xa nhau

Gió bấc về gió bấc ra đi
Gió tết về mang nỗi chia ly
Một thời son sắc em đi mãi
Lá úa vàng theo những tháng ngày

[Theo vòng gió tết-VDL]

Ba mươi mấy năm sau, trong một lần hơp mặt cựu học sinh Hải Long chúng tôi lại gặp nhau.Cám ơn cuộc đời đã ban tặng cho cô ấy một gia đình thật hạnh phúc.

MN xưa ơi,dòng thời gian xưa ơi có không gian nào cho tôi trở lại.nhìn những cọng buồn xưa trôi nổi trên sóng xa khơi một thời ; Có góc tối nào đầy trăng để tôi lục tìm trong quá vãng những ẩn ước ngày nào về sự hạnh ngộ cùng nổi chia ly ; Bạn bè ơi, những kẻ đã đi xa hay những người còn ở lại,con thuyền đầy ấp yêu thương của tháng năm xưa đã vỡ.Mỗi người trên miếng ván thuyền xưa trươt dài trong số phận đời mình theo những rủi may may rủi và có một lần khuya nào không nhỉ ? thổn thức lại tìm về ,lại tìm thấy đươc niềm hạnh phúc hay nổi khổ đau của bè bạn một thời mà duyên phận đẩy đưa thành niềm trắc ẩn .

Vầng trăng xa xưa ơi:những đôi mắt đen cùng mái tóc xanh thủa nào đã trôi dạt về đâu?có nhớ không đêm trăng hè xưa cùng vầng mây đen xa xăm ấy.Những giọt hè thủa nào có còn rơi rớt trong giấc mơ đêm lạc loài mà ngày tháng cũ đã trở thành mộng mị trong mối dây tơ rối rắm một thời.Có biết không sóng xa từng đêm vẫn vổ dù thời gian có đi mãi không về.Mối tình xưa cùng lối cũ không hẹn thề ấy vẫn như MN thủa nào vẫn yên bình trong nổi nhớ nhung vô tận .Bao nhiêu năm rồi ai lang thang xứ lạ, ai quanh quẩn quê nhà ,Dù đi đâu về đâu khi gió tết về có nghe không chút rộn ràng về ngày tháng cũ ,tiếng pháo xưa trong một tối giao thừa hay ngọn đèn rớ khuya cùng gió đêm thổi hoài thổi mãi .Mùa xuân ơi có dòng xuân nào quay trở lại cho tôi được nhìn thấy bóng dáng em thủa nào cùng những thơ ngây xưa bên góc trời MN một thời mà những hoang đường xưa theo dòng hoài niệm về nơi cuối trời nắng gió đầy ấp yêu thương thủa nào.

Đêm…,sóng,….gió….., cát bay…,Mũi Né…. Và…. nổi cô đơn

Em đã về cùng với phôi pha
Bờ xưa lặng lẽ sống vỗ xa
Cỏ xưa lối cũ vàng trong nắng
Một thoáng buồn quanh góc phố già

[Theo vòng gió tết-VDL]

Mũi Né Khuya 3/10/2011

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

PHÂN ƯU


Nhận đươc tin buồn Thân phụ của Huỳnh Thành, cựu học sinh trung học Hải Long, đã tạ thế ngày 26 tháng 9 năm 2011 tức ngày 29 tháng 8 năm Tân Mão tại Rạng, Phan Thiết, Bình Thuận,

Việt Nam



Tất cả Thầy Cô, cựu học sinh Hải Long, bạn bè và thân hữu xin chân thành chia buồn cùng Huỳnh Thành và tang quyến.



Thành kính cầu nguyện hương linh cụ được an bình về nước Chúa.

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011

MỘT TỜ GIẤY VÀ CUỘC ĐỜI !

MỘT TỜ GIẤY VÀ CUỘC ĐỜI


Một tờ giấy khai sinh- Cả đời bắt đầu.

Một tờ giấy tốt nghiệp- Phấn đấu cả đời.

Một tờ giấy kết hôn- Giày vò cả đời.

Một tờ giấy thăng quan- Đấu tranh cả đời.

Một tờ giấy bạc (tiền)- Nhọc nhằn cả đời.

Một tờ giấy vinh dự- Hư vinh cả đời.

Một tờ giấy khám bệnh- Đau khổ cả đời.

Một tờ điếu văn- Kết thúc cả đời.

Mấy tờ giấy nhạt ấy- Hiểu rõ cả đời.

Quên đi mấy tờ giấy ấy- Vui vẻ cả đời.

Hì,hì... Hè,hè... Hà,hà...


Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Họp Ban liên lạc

Họp Ban liên lạc
Công khai thu chi quỹ - Đánh giá rút kinh nghiệm Họp mặt lần thứ 2


Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2011

Ông Tư

Cả làng ít ai biết tên trong giấy tờ của “ông Tư mù” là gì, người lớn gọi là anh Tư, trung niên gọi là chú Tư, còn trẻ nhỏ gọi là ông Tư; nhưng đó là trước mặt thôi chứ sau lưng thì thêm tiếng “mù” vì ông Tư bị mù, mà cũng chẳng ai biết vì sao ông bị mù và mù từ lúc nào.

Từ khi cái làng nhỏ ven tỉnh lộ này được hình thành đến nay người ta đã thấy “ông Tư mù” với vật “bất ly thân” là cái gậy tre, khuơ qua khuơ lại lọc cọc trên đường khi có việc phải ra khỏi nhà…Cũng có vợ con hẳn hoi, vì mù không làm nương rẫy đồng áng được nên ở nhà làm nghề đan lát, trời phú cho đôi bàn tay khéo léo, vót từng cái nan tre, chẻ từng sợi “lạt” buộc li ti mà con dao chưa hề phạm vào tay chảy máu, cả cái làng này thúng, mủng, rổ, rá, nia, dần, sàng, giỏ…đều mua của ông Tư mù, sản phẩm ông làm ra rất đẹp và sắc sảo ai ai cũng hài lòng. Ông còn có biệt tài là chỉ cần rờ tờ giấy bạc là biết mệnh giá bao nhiêu ngàn liền; muốn tới nhà ai trong xóm, chỉ cần dẫn đi lần đầu, những lần sau ông tự đi mà chưa hề sai nhà, lạc đường… Cả ngày ông làm bạn với cái Radô (Radio) nên tin tức, thời sự trong Nam ngoài Bắc; bên Tây bên Tàu ông đều thuộc làu làu. Cứ mươi bữa nửa tháng lại qua nhà tôi chơi, vừa uống tách trà nóng vừa kể vanh vách đủ thứ chuyện trên trời dưới đất mà ông nghe được từ cái Radô…

Trời chiều lắm rồi, tôi đi làm đồng về đã nghe thấy giọng bi bô của ông trước ngỏ. Lạ vậy cà, mới sáng sớm nay ông đã cùng tôi uống trà kể tôi nghe đủ thứ chuyện trong cái Radô mà, nào là chuyện biển đông; chuyện quan chức, đại gia nhậu nhẹt bê tha trên du thuyền, tắm kiểu mới có một cô bị rớt xuống sông chết đuối; chuyện Thứ trưởng khai gian học vị Tiến sĩ; chuyện trộm Kho bạc; chuyện giết người cướp tiệm vàng…kể cả chuyện ca sĩ lên sân khấu mặc quần bằng lưới gây xôn xao. Giờ cái “dzụ” gì nữa đây ta.

Tui qua báo cho chú Hai nó biết cái tin vừa mừng vừa lo, mừng là chiều nay con gái út nhà tôi nhận được giấy báo thi đậu Đại học, lo là không biết lấy tiền đâu cho nó ăn học đây. Tôi không biết trả lời sao đành nói dăm câu động viên. Hơi đâu anh Tư lo cho nó mệt, cháu nó thi đậu Đại học là nhà có phúc rồi, cái làng này thiếu gì nhà giàu nứt khố có con thi năm lần bảy lượt mà vẫn trượt là trượt, cái thằng Tám xóm trên năm ngoái con nó thi rớt, chê thầy ở cái Tỉnh lẻ này dạy dỡ, vào tận Thành phố ôn thi cả năm vậy mà vẫn rớt; còn cái thằng Ba xóm dưới, nghe nói làm tới cái chức gì to lắm, con nó vào Sài Gòn học bốn năm năm nay, cùng một lứa ra trường đứa nào cũng có bằng, nó thì không, té ra mấy năm nay bao nhiêu tiền gởi vào nó ăn chơi xả láng, đến trường được mấy buổi đâu mà bằng với cấp. Con anh Tư được như thế là vinh hạnh cho cái làng này lắm rồi. Thôi thì anh chị rán làm thêm, trời thương tình cho trúng mùa rồi mọi chuyện cũng sẽ đâu vào đó…Sẵn dịp tui mới câu được mấy con ếch, mình rai rai vài ly gọi là mừng cho cháu mà cũng mừng cho anh chị luôn.

Thế là nâng ly, xuống ly, cà kê dê ngỗng đủ thứ chuyện trên đời, trời tối lúc nào không hay, anh Tư mù cáo từ lọc cọc ra về, mới đến đầu ngỏ, tôi sực nhớ gọi với theo. Anh Tư, trời tối rồi, anh cầm cái đèn pin này mà về... Trời! Chú Hai mày uống có mấy ly mà say rồi sao? Hay là chú mày bôi bác tui. Mù lòa thế này thì trời sáng có khác gì trời tối, có đèn pin hay không có đèn pin có khác gì nhau đâu…Ấy! Ấy. Anh Tư hiểu sai ý tui rồi. Tui đưa đèn pin cho anh Tư không phải để anh thấy đường đi về mà để người ta thấy anh người ta tránh.

Cũng có lý !!!

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

CHUYỆN CỦA TRĂNG



Đêm chùng xuống nghe giòng đời khua lạnh
Đêm mịt mùng khô khốc mấy trăm năm
Lòng huyễn hoặc rủ nhau vào thanh vắng
Nghe chuyện người lượm lặt dưới mờ Trăng

Trăng thao thức vẽ môi Hằng ẩm ướt
Toả muôn trùng soi chuyện của nhân gian
Vừa tĩnh mịch vừa xao chốn địa đàng
Rồi lặng ngắt vuốt ve từng viên cuội

Trăng trên đó nhìn ta như soi mói
Cuộc buồn vui kia vẫn đậu tay người ?
Ta tức tưởi mắt xa buồn rười rượi
Đã lâu rồi đâu biết chuyện ngày vui .

Lòng nhẫn nại nay chừng như tan biến
Chút hồn nhiên cũng vội bỏ đi rồi
Còn sót lại Thiên Đàng trong ánh nến
Mặt Trời đen sâu thẳm phía chân tôi

Trăng thốt khẽ : Trần Gian sao buồn quá
Chốn Nghê Thường Trăng cũng cô liêu
Đường Minh Hoàng huyền thoại của bao chiều
Vùng cổ tích cũng thôi không về nữa

Trăng im lặng dẫy Ngân Hà thanh vắng
Quay mặt đi Trăng khóc đón Mưa Ngâu
Chuyện của Trăng nghe kể đến bạc đầu
Đêm bàng bạc ... Trần Gian đang say ngủ...



KIM HUONG - LAGI



Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Giọt Buồn

Quạnh hiu
tiếng hát xa xăm
Lặng buồn
một cõi trăm năm ngậm ngùi

Dốc mơ
trong giấc ngủ vùi
Ôm chăn gối nhớ
thơm mùi tóc xưa
Vườn khuya lặng đón
tiếng mưa
Nỉ non dạo khúc tiễn đưa u hoài

Trầm tư
hụt hẫng lạc loài
Trên môi ướt mặn
đêm dài chớm thu

CÓ PHÚC LẤY ĐƯỢC CHỒNG HÀI !

   Không ít Chị Em cho rằng cuộc sống thật HẠNH PHÚC và MAY MẮN khi có được người CHỒNG HÓM HỈNH, HÀI HƯỚC... 

MỘT NỤ CƯỜI BẰNG MƯỜI THANG THUỐC BỔ 

Chị giáo viên một trường tiểu học tâm sự : "Đi làm dù có căng thẳng, bực dọc thế nào, về nhà thấy CHỒNG vui vẻ, pha trò là mình HẠNH PHÚC rồi. Lắm lúc rất giận CHỒNG, nhưng anh ấy chỉ cần kể câu chuyện Tiếu lâm,là mọi bực dọc tiêu tan hết" .
  Chị nhân viên văn phòng chia sẻ : "Ông xã tôi rất hóm hỉnh, khi mới yêu nhau, trong danh bạ điện thoại của Anh, nick name của tôi là "POLICE" (CẢNH SÁT). Mỗi khi tôi nhá máy, Anh tắt và gọi lại, bao giờ cũng bắt đầu bằng câu "Báo cáo Xếp, theo lệnh gọi, tôi có mặt, xin chờ ý kiến của Xếp". Khi cưới nhau rồi, thì nick name của tôi trong điện thoại Anh là "HÀ ĐÔNG LION" (SƯ TỬ HÀ ĐÔNG). Mỗi lần nghĩ đến điệu bộ và cách xưng hô của Chồng là tôi cứ tủm tỉm cười. Anh rất biết cách pha trò trêu đùa khi tôi tức giận. Tôi không nhịn cười nổi, thế là coi như huề" .
Trong công ty, ai cũng phục Chị Trưởng phòng vì Chị luôn vui vẻ, yêu đời. Nói về bí quyết Chị tâm đắc :"Cuộc sống Vợ Chồng dù có đầm ấm đến mấy cũng khó tránh những lúc cãi vã. Nhưng ở gia đình tôi, mỗi lần giận nhau, Chồng tôi lại lém lỉnh trêu đùa, nhìn bộ dạng tiếu lâm của Chồng là mọi giận dữ đều tan biến. Tôi lạc quan như thế này là nhờ có ông Chồng rất HÀI HƯỚC, Anh làm cho tôi vui tươi trong mọi hoàn cảnh. Câu cửa miệng của Chồng là :"Em yên tâm!". Chồng HÀI HƯỚC, tôi cũng "LÂY" theo. Sống trong tâm trạng vui vẻ, tôi thấy mình khỏe ra rất nhiều".
Cuộc sống gia đình không tránh khỏi những bộn bề, lo toan, đụng chạm, mâu thuẫn nên khi có được người trụ cột HÀI HƯỚC, người Phụ nữ quả có phúc. Tiếng cười là biểu hiện của sự BÌNH AN và HẠNH PHÚC .

HÀI HƯỚC KHÔNG KHÓ ! 

 Để mang lại những giây phúc VUI TƯƠI trong cuộc sống gia đình, không hề khó. Bạn có thể thường xuyên đọc truyện TIẾU LÂM, xem phim HÀI, luôn suy nghĩ và hành động theo chiều hướng tích cực. Thậm chí, thỉnh thoảng có thể... một chút để cuộc sống được nhẹ nhàng và bớt căng thẳng.
HÀI HƯỚC xuất phát từ chỗ luôn nhìn nhận vấn đề một cách lạc quan, nhẹ nhàng. Sự HÀI HƯỚC có sức mạnh rất lớn, nó lan tỏa đến suy nghĩ và thái độ của các thành viên trong gia đình .
NHững ông Chồng HÀI HƯỚC thường là người có kiểu khí chất linh hoạt, thông minh, sáng tạo, thích ứng nhanh với các tình huống đã thay đổi. Trước những biến cố của gia đình, họ luôn là chỗ dựa tin cậy, là động lực vững chắc về tinh thần. HÀI HƯỚC không những là liều thuốc xả Stress rất hiệu quả mà còn là gia vị để tình Vợ Chồng thêm thắm thiết. Dù công việc có vất vả thế nào thì người Chồng HÀI HƯỚC biết cách chế ngự cảm xúc, để luôn về nhà với gương mặt rạng rỡ, vui tươi. Ở bên người thân yêu, họ biết gạt bỏ những ưu tư, phiền muộn, những lo toan thiệt hơn, nở nụ cười mãn nguyện. Người Chồng VUI TÍNH còn biết biến buồn thành vui, biến căng thẳng, khó chịu thành thoải mái, luôn tạo cho Vợ Con niềm HẠNH PHÚC bất ngờ, thú vị.
Người Đàn ông HÀI HƯỚC còn chiếm được cảm tình của rất nhiều người nhờ thái độ thân thiện, dễ gần. Họ chính là nhà tư vấn tâm lý giúp những người xung quanh giảm bớt áp lực từ cuộc sống.

( LÊ PHẠM PHƯƠNG LAN - Giảng viên tâm lý học ) 


 HÌNH VUI CỦA NHỮNG NGƯỜI CHA HÀI HƯỚC ! Hì, hì...

Khi Cha đưa Con đi chơi...

 Khi Cha nói với Con rằng TDTT là cần thiết...

Khi Con đói...

Khi Con không đọ sức được với Cha...

Trước khi Cha và Con chìm vào giấc mộng...