Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

GIÁO SƯ NGUYỄN VĂN PHÚ


1927 - 2013

Cố Giáo Sư Nguyễn Văn Phú
Nguyên Giáo sư Trường Trung Học Chu Văn An Sàigòn
Nguyên Hiệu Trưởng Trường Trung Học Tư Thục Hưng Đạo Sài gòn
Giáo sư Toán và là tác giả nhiều sách Toán bậc Tú Tài trước năm 1975 tại miền Nam
Đương kim Giáo sư Cố vấn của Hội Cựu Học Sinh Trường Bưởi-Chu Văn An Canada,
Vùng Montréal
đă thất lộc lúc 14 giờ 30 tại Montréal, Québec, Canada
ngày 17 tháng 2 năm 2013
(nhằm ngày 8 tháng giêng năm Qúy Tỵ)
Hưởng thọ 86 tuổi 
Thành kính phân ưu cùng tang quyến



Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

Càng Già Càng Dẻo...



… Càng dai? Nghi lắm! Chẳng qua là để an ủi cõi lòng thôi. Càng già càng xơ cứng, càng mỏi gối chồn chân … thì có. Thế nhưng “gừng càng già càng cay” thì đúng. Cay lắm! Và đó là lý do tại sao những người có tuổi ham tập thể dục, dưỡng sinh, khí công, tài chí, thiền, yoga… trong lúc các bạn trẻ còn đang mãi mê ngồi quán café phì phà thuốc lá, hoặc dô dô 100% ở các quán nhậu đợi cho tới khi thấp khớp, sưng chân, bụng phệ, tiểu đường… rồi tập cũng chưa muộn! Một anh bạn ở Mỹ về chơi nói bên đó bây giờ người sồn sồn như mình đa số mắc bệnh “3 cao 1 thấp”!
Tôi ngạc nhiên:
- 3 cao 1 thấp là bệnh gì?
- 3 cao là cao máu (tăng huyết áp), cao đường (tiểu đường) và cao mỡ (thừa chất béo).
- Còn 1 thấp?
- 1 thấp là “Thấp khớp”!
- Thì ra là vậy!
Nửa thế kỷ trước, lứa chúng tôi nhiều người mê cuốn “Bắp thịt trước đã” của Phạm Văn Tươi, hướng dẫn tập thể hình để được như… Lý Đức bây giờ. Vậy là mỗi cậu mua một tấm gương lớn, tự chế mấy cái tạ bằng xi măng, hì hà hì hục tập. Mỗi sáng mỗi chiều đứng trước gương, gồng tay, gồng bụng coi nổi mấy cục. Thỉnh thoảng lấy thước dây đo vòng đùi vòng cánh tay rồi còn so đứa này với đứa khác. Tôi cũng mua gương, làm tạ, tập được mấy hôm rồi bỏ! Đâu có dễ! Lý Đức bây giờ phải có ý chí ghê lắm, rèn luyện ghê lắm, rồi còn phải ăn mỗi ngày mấy chục quả trứng gà, vài ký lô thịt bò, ức gà… chớ đâu phải chuyện chơi! Dù sao thì cái thông điệp “bắp thịt trước đã” vẫn hòan toàn có lý! Cơ bắp là bộ phận rất quan trọng của thân thể ta. Không có nó, không có sự co duỗi của nó, ta không thể nhúc nhích được chớ đừng nói tới chuyện nhảy múa ca hát, ỏng ẹo này nọ! Cứ coi mấy cái robot cà giựt cà giựt thì biết! Cơ thể nếu chỉ có khung xương mà không có bắp cơ thì cũng cà giựt, cứng đơ như thế. Co duỗi cơ tốn rất nhiều năng lượng. Một người bình thường chỉ cần khỏang 1500 calo để họat động, để sinh tồn, thì khi chơi thể thao- đá banh, tennis chẳng hạn- có thể phải cần đến 6000 calo hoặc hơn! Cơ bắp tiêu thụ oxy rất mạnh để sinh năng lượng đáp ứng nhu cầu. Chính vì thế khi cơ bắp vận động nhiều ta dễ bị vọp bẻ ( chuột rút). Khi chạy đua, người ta nín thở thì sau đó phải thờ bù, phì phò phì phào để trả “nợ oxy”! Nếu biết cách giữ hơi thở điều hòa thì ta ít bị mệt khi cơ bắp họat động mạnh. Khi Đòan Dự và Kiều Phong chạy đua, Kiều Phong là tay khinh công số một, còn Đòan Dư chẳng biết chút võ công nào nhưng chạy không hề thua kém khiến Kiều Phong rất khâm phục. Hỏi, Đòan Dự đáp tại hạ có biết khinh công gì đâu, chẳng qua vừa chạy vừa… thở ! Nhiều bạn trẻ ngạc nhiên thấy các cụ già tập dưỡng sinh sao mà từng động tác chậm chạp như rùa bò chịu không nổi! Thực ra, các cụ không tập thuần cơ bắp như người trẻ mà gắn vận động cơ bắp với hơi thở. Hơi thở càng “êm, chậm, sâu, đều” thì động tác càng nhẹ nhàng, khinh khoái. Đó là cách luyện thân và luyện tâm cùng lúc, phù hợp với người cao tuổi. Các phương pháp yoga, khí công, tài chí, dưỡng sinh… đều dạy phải làm sao cho thân tâm nhất như, nghĩa là hòa hợp.
Các thiền sư chủ yếu luyện tâm cũng không quên tập thể lực. Có lần tôi đến thăm một vị thiền sư, thấy ngài có đôi tạ tập thể dục hàng ngày, không kể vài giờ đi bộ quanh chân núi, nên dù tuổi đã cao, ngài vẫn khỏe, tráng kiện, thư thái. Vận động thể lực bằng bất cứ phương pháp nào cũng tốt cả. Chọn phương pháp nào là tùy sở thích, tùy cơ địa của ta, nhưng nguyên tắc chung là phải tập… từ từ và đều đều. Không gấp gáp được, không “nhảy vọt” được! Nhà thơ Trụ Vũ – nhà thư pháp nổi tiếng- hơn tám mươi tuổi, mỗi sáng đều chạy bộ vài tiếng đồng hồ. Chạy xong về đến nơi thì…thơ túa ra, ông phải viết rất nhanh mới kịp. Ông xuất bản hằng chục tập thơ nhờ những buổi chạy bộ như vậy. Ông nói không biết tại sao phải chạy nó mới ra… thơ! Không có gì lạ cả, chạy bộ cũng như các cách vận động thể lực khác như nhảy múa, khiêu vũ, thái cực quyền… khi đạt đến một mức độ nào đó, não bộ sẽ tiết ra chất endorphine, một thứ “á phiện” nội sinh, giúp ta cảm thấy sảng khoái, lâng lâng, một trạng thái “hỷ lạc” mà các vị thiền sư hay nói đến. Endorphine là một thứ “á phiện” tốt – không độc hại- thứ thuốc sản sinh tự bên trong, làm cho hết mệt mỏi , đau nhức, giúp cơ thể dẻo dai mà không phải lệ thụôc vào các thứ thuốc tự bên ngòai dễ gây phản ứng phụ. Cho nên không phải không có lý khi người ta nói “càng già càng dẻo càng dai” ở những người có luyện tập.
Những người bệnh nằm lâu một chỗ dễ bị teo cơ. Bắp cơ sinh ra là để co duỗi, để hoạt động, không đựơc dùng thì đành phải teo lại. Đời sống hiện tại giúp cơ… teo nhanh hơn. Đứng dậy bật cái TV cũng không đựơc vì đã có cái remote, không lẽ không dùng? Mọi thứ cứ bấm bấm là xong hết! Chẳng trách trẻ con sau này chỉ phát triển ngón tay cái còn người già thì ngày càng béo phệ. Đời sống tĩnh tại, riết rồi các bắp cơ chỗ cần phình thì teo, chỗ cần teo thì phình, nên ta mới có những “quái vật ” như trong các phim giả tưởng!
Tóm lại, ở bất cứ tuổi nào, đừng quên vận động, tập luyện thể lực. Vận động là một hạnh phúc! Thế còn tôi thì sao? Tôi ấp úng thưa rằng hãy nghe những gì tôi nói…
Đỗ Hồng Ngọc

GIEO HẠT MỖI NGÀY !

Gieo hạt mỗi ngày.
   Đời là một chuyến đi không biết điểm đến. Rất ít ai đến được điểm mình dự định. Thông thường ta bắt đầu cuộc hành trình với một ý niệm đích điểm trong đầu, chỉ để nhận ra rất sớm là cuộc đời có rất nhiều chỗ rẽ bất ngờ, và sau một lúc thì ta chẳng chắc là đời ta rồi sẽ về đâu. Nhưng như vậy thì đời mới vui.
   Nếu quan sát trẻ em và người già thì ta thấy rất giống nhau – cả hai cùng rất yếu về thể xác và cùng nhiều tình cảm hơn lý luận. Và ta bắt đầu từ bụi đất, sẽ trở về cùng bụi đất. Điểm cuối cũng là điểm khởi hành.
   Khái niệm đường vòng này rất ích lợi trong kế hoạch sống của chúng ta. Nếu ta biết đời không phải là đường thẳng và ta có thể vòng lại điểm đã qua, thì tốt hơn là trên mỗi bước đi, ta nên ném ra vài hạt trái cây ngũ cốc bên đường, hy vọng là dọc đường sẽ mọc nhiều cây trái, để lúc nào đó ta vòng lại thì có thể đã có sẵn trái ngon chờ đợi! Đi đến đâu gieo hạt giống đến đó, tức là sống hôm nay mà trồng cho ngày mai đó, các bạn ạ.
   Dĩ nhiên là không phải hạt nào cũng lên cây tốt. Nhiều hạt sẽ bị chim ăn, nhiều hạt sẽ chết đi, nhưng sẽ có một ít hạt nẩy mầm sinh cây. Và những cây này, biết đâu lại sinh hoa trái và chim chóc sẽ mang hạt của chúng gieo rắc hàng bao nhiêu dặm xa khắp nơi. Cuộc đời biến hoá vô lường, làm sao ta có thể đoán hết hậu quả của chỉ một hạt nẩy mầm, huống chi là khi ta gieo nhiều hạt mỗi ngày.
Chọn hạt tốt để gieo
   Nếu sống khôn ngoan, thì ta gieo hạt trên mỗi bước đi.  Nhưng các hạt đó là những gì?  Thưa, chúng ta có thể chia các hạt ta có sẵn trong túi ra thành vài nhóm.
   1. Những nụ cười, những lời cảm ơn, và những lời nói hiền dịu.
   2. Tiền tài: nếu có thể cho ai một ít tiền, thì cho. Nếu có thể cho ai mượn ít tiền, thì cho mượn. Nếu có thể giúp ai đỡ đói một ngày, thì giúp.
   3. Công việc: nếu có thể mách bảo ai một cơ hội làm ăn thì mách bảo. Nếu có thể chỉ ai có được một công việc thì chỉ. Nếu có thể dạy ai một cách kiếm tiền thì dạy.
   4. Kiến thức: nếu có thể dạy ai đó biết đọc, biết làm toán, thì dạy. Nếu có tài năng gì đó có thể chia sẻ lại với mọi người thì chia sẻ. Nếu có kỹ năng sống nào đó có thể dạy lại cho mọi người thì dạy.
   5. Đạo đức và triết lý sống: nếu ta đã có kinh nghiệm sống biết thế nào là đạo đức, thế nào là thiếu đạo đức, thế nào là tốt cho cuộc sống, thế nào là có hại, con đường nào sẽ đưa đến khổ đau, con đường nào sẽ đưa đến an lạc, thì hãy chia sẻ lại với anh chị em, nhất là những người ít kinh nghiệm sống hơn.
   6. Cách tự sống vững trên hai chân: có lẽ điều tốt nhất ta có thể trao tặng một người là kiến thức và kinh nghiệm giúp cho người đó có thể tự sống, tự xoay xở, dù là họ có lọt vào bất kỳ tình huống khó khăn nào. Đây là cách giúp cho họ kỹ năng sống cũng như tự tin để sống mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh. Phần cốt cán của nó là tư duy tích cực.
   Tất cả những điều này mỗi chúng ta đều đã có sẵn trong túi không ít thì nhiều. Chẳng tốn kém tiền bạc hay công lao chỉ để lấy ra vài hạt trong túi ném ra bên lề đường mình đang đi.
   Và tất cả các hạt này đều chỉ nằm trong một gia đình thực vật lớn, gọi là “tình yêu”.
   Nếu mỗi người chúng ta đều gieo hạt dọc đường thì sẽ có hai chuyện xảy ra. Thứ nhất, riêng cá nhân ta, một lúc nào đó ta sẽ hưởng được trái ngọt của hạt giống ta gieo hôm nay. Bắt buộc là như vậy. Càng gieo nhiều và càng sống lâu, xác suất được hưởng của ta càng tăng rất cao. Thứ hai, khi nhiều người gieo dọc đường, thì ai đi đâu, dọc đường nào, cũng đều có trái ngon chờ mình trên cây./.

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

BÁNH CĂN & BÁNH KHỌT.




KHUÔN BÁNH CĂN.
BÁNH CĂN & XÒAI SỐNG...

KHUÔN BÁNH KHỌT
BÁNH KHỌT & RAU...






Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Hương Quê


BÁNH CĂN

Về Phan Thiết, một trong những nổi háo hức là chúng ta được hưởng hương vị đặc thù của hàng bánh căn.
Bánh căn ở Phan Thiết về hình thức na ná như bánh khọt ở miền Nam. Nhưng cái khác biệt là bánh khọt có dầu nên thuộc loại bánh chiên. Còn bánh căn không có dầu nên thuộc loại bánh nướng. Bánh căn là một loại thức ăn đơn giản, mang tính dân dã của dân Phan Thiết. Vì vậy làm bánh căn cũng đơn giản như tấm lòng của dân Bình Thuận.

Chất liệu chính của bánh căn là gạo tẻ ngâm nước khoảng từ 6 - 8 tiếng rồi đem xay thành bột loãng. Muốn bánh có độ xốp và tơi thì bí quyết là trước khi đem xay cho thêm vào chút ít cơm nguội. Khi pha bột cũng cần chú ý lượng nước vừa đủ để bánh đạt được độ giòn như ý.

Bánh căn được đổ trên một lò đất nung , mặt khuôn có từ 8 đến 16 lỗ tròn nhỏ. Than là loại chất đốt được dùng để nướng bánh. Cái quan trọng là luôn giữ than ở độ nóng cần thiết để bánh mau chín nhưng không cháy. Do bánh căn nhỏ nên cứ hai cái úp lại thành một cặp ở giữa có lớp hành lá thái nhuyễn.

Cái ngon của bánh căn chính là nước chấm. Nước chấm có nhiều loại theo sở thích của người dùng nhưng chính là nước mắm chanh ớt tỏi pha loãng, ngoài ra còn có cá nục hoặc cá cơm kho. Ngày nay người ta còn biến chế thêm xíu mại, trứng cút, trứng vịt luộc, da heo ăn kèm. Nhưng cái lạ là bánh căn dù dùng với nước chấm nào hoặc ăn kèm theo trứng cũng không có rau sống mà chỉ lấy xoài sống băm nhỏ làm điểm nhấn ăn theo, mặc dù rau sống là một loại ăn theo không thể thiếu ở các loại thức ăn khác tại Bình Thuận. Tôi có hỏi chuyện này với các người bán bánh căn họ ngạc nhiên và cười nói theo thói quen mà cũng không biết giải thích 

Vài chiếc bàn nhỏ cùng đôi mươi chiếc ghế con đặt bên hè cũng đủ làm nên ẩm quán. Cái thú của người ăn hàng là ở đấy, đến là giành ngay ghế ngồi đợi. Cái thú vị của món bánh này nằm ngay trong sự chờ đợi và giá trị sẽ được nâng lên chính từ sự nhẫn nại. Đặc biệt vào trời mưa mà được nhâm nhi vài cặp bánh căn nóng hổi cùng với nước mắm, với chút xoài xắt sợi thì quả là ngon tuyệt.
                                                               
Huỳnh Thị Thảo Chi ( Bảy B)

'Quả thần' khiến chanh, ớt cũng ngọt.

   Loại cây này xuất hiện ở Việt Nam khoảng 7 năm nay. Do đặc tính dễ trồng, cây sinh trưởng và phát triển nhanh nên tuy mới được du nhập vào Việt Nam nhưng hiện nay đã có mặt ở hầu hết các địa phương trong cả nước, trong đó có Đà Lạt.
   Quả của loại cây này khi chín có màu đỏ tươi, to bằng ngón tay út người lớn, lá bằng 3 ngón tay, dài khoảng 10 cm, cây trưởng thành có thể cao tới 6m. Điều đặc biệt, nếu ăn quả thần kỳ này, sau đó ăn bất kỳ món gì người ăn cũng đều cảm nhận được các món ăn đó có vị ngọt kể cả chanh, ớt, mướp đắng, dấm, dưa chua...
Quả 'thần' khiến những món ăn ngay sau đó đều trở nên ngọt lịm.

   Theo dược sĩ Lê Kim Phụng, nguyên giảng viên Trường ĐH Y Dược TP HCM, trong quả thần kỳ chứa hợp chất miraculin có tác dụng đánh lừa vị giác chứ không làm thay đổi cấu trúc hóa học của các thực phẩm.
   Tuy nhiên, cảm giác sẽ nhanh chóng biến mất nếu ta dùng các đồ uống nóng. Quả thần kỳ cũng hết “thần kỳ” nếu đem nấu chín. Chất miraculin có trong quả là một dạng protein không bền ở nhiệt độ cao, nó sẽ bị phân hủy khi gặp nhiệt độ nóng.
   Tại nhiều nước, trái thần kỳ được các dược sĩ chiết xuất chế thành những viên miraculin dùng để ăn trước khi dùng các món chua, cay như chanh, giấm, cải củ, dưa chua, tương ớt, bia…
   Hiện nay, Nhật Bản là nước dùng loại quả này nhiều nhất, chủ yếu cho người bị tiểu đường và người muốn ăn kiêng, giảm cân, dưới dạng nước sinh tố, nước ép đóng chai, hộp, bởi chỉ cần ăn loại trái cây này trước khi dùng các món khác, người ăn đều cảm nhận được vị ngọt từ bất kỳ món ăn nào.
   Quả loại cây thần kỳ chỉ có tác dụng đánh lừa vị giác chứ không làm thay đổi được bản chất các loại thực phẩm, nếu lạm dụng dùng quả thần kỳ để biến các món chua, cay, đắng, mặn… thành ngọt sẽ rất dễ gây tổn hại đến dạ dày và sức khỏe.

Theo Kiến Thức

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013


Tôi là Nguyễn Đức Thành cựu học sinh Hải Long Mũi Né ( con Chi Khu Phó quận Hải Long)
Hiện đang sinh sống tại Houston TX, số điện thoại             713-820-3603      
Muốn liên lạc cùng các bạn đồng ḥọc Nguyễn Hữu Xuân, Hùynh Công Nam cũng như các bạn cùng trường.
Xin chia buồn cùng anh Cao Hoàng Tấn Cao Hoàng Phát khi được tin anh Cao Hoàng Phong mất..

BỊ CHÚC MỪNG

Nửa  đêm  giấc  ngủ  nồng  nàn 
Giật  mình  vì  điện  thoại  kêu  vang
Quờ  quạng  bỏ  chân  tìm  đôi  dép 
Quáng  quàng  nhấc  máy  nói  Alô 
Đầu  dây  một  giọng  nói  tỉnh  khô 
Chúc  em  ngày  Va  len  tí  nồ 
Không  còn  vợ  chồng  , chẳng  phải  bồ 
Năm  nào  cũng  chúc  Va  len  tí  nồ 
Đầu  năm  chẳng  lẽ  không  tiếp  nhận 
Bãi  buôi  chúc  lại .... Va  len  tí  nồ *  !  

                                                                          *  Tên  của  một  cầu  thủ 

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Truyền Thuyết Ngày Valentine !




Xuất hành đầu năm

          Theo tập quán của một số nước Đông Á đặc biệt là những quốc gia ăn tết cổ truyền âm lịch như Việt Nam ta. Ngày đầu năm, một số người chọn ngày, chọn giờ để khai trương, chọn hướng để xuất hành. Đây cũng là phong tục để tìm sự may mắn cho mình và gia đình trong năm mới. Có người phải tra cứu lịch hoặc đi xem thầy. Năm nay tôi cũng chọn mùng 3 tết, hướng Đông tức là hướng Phan Thiết – Mũi Né để xuất hành lấy hên.
          Dắt chiếc xe ra khỏi nhà, sao mà dơ quá, bụi đất bám đầy, có đến gần nửa năm chưa rửa. Làm siêng đột xuất, sẵn cái vòi nước tưới thanh long, cho con “ngựa sắt cà tàng” tắm nửa tiếng đồng hồ thỏa sức no nê trông cũng tạm ổn. Hòa với dòng người vi vu trên Quốc Lộ 1A theo hướng đã định. Được 4 cây số, xe tự nhiên tắt máy. Dzụ này mới đó nha vì từ hồi đó tức là từ lúc mua xe đến giờ chưa từng xảy ra như thế này. Lại trúng khu vực nhà cửa thưa thớt, không một bóng cây ven đường, dễ chết như chơi. Xa xa thấp thoáng tấm biển sửa xe HonDa, mừng quá trời, dắt bộ đến nơi, cửa đóng thin thít mà còn khóa bằng ổ khóa to tổ chạc mới thất vọng làm sao. Thôi thì lấy đồ nghề ra tự sửa, mở “bu-ri” chùi tới chùi lui vẫn không nổ, không biết phải làm sao vì nghiệp vụ chuyên môn sửa xe của tôi chỉ có bấy nhiêu, chẳng lẽ phải thuê chiếc xe lớn chở chiếc xe nhỏ về. Vào một quán cóc bên đường hỏi thăm, người ta chỉ cho đi tới một đoạn nữa có tiệm sửa xe nhưng không biết đầu năm đầu tháng đã làm chưa. Lại tiếp tục dắt bộ, vừa đi vừa thầm “than thân trách phận”. Con ngựa sắt tuy là cà tàng thật nhưng là bạn thân thiết đã từng đồng hành với tôi trên mọi nẻo đường tôi đã đi qua: Phan Thiết Mũi Né, Ma Lâm Thiện Giáo, Bình Tuy LaGi, Bình Châu Xuyên Mộc… hàng tuần đều bồi bổ đầy đủ xăng nhớt, chỉ thiếu vệ sinh mà thôi, nay đột nhiên nổi chứng bỏ tôi giữa đường trong một buổi sáng nắng chang chang, không một bóng mát, mồ hôi đầm đìa mới đau làm sao.
          Rồi thì cũng đến được tiệm sửa xe thứ 2, nói tiệm cho nó oai chứ thực ra là cái nhà nhỏ nhỏ, chủ yếu sửa lặt vặt xì hơi xẹp lốp. Cũng lại cửa đóng then cài một cách lạnh lùng, may mắn hơn một chút nhà của chủ tiệm ở phía sau, tuy chưa khai trương nhưng thương cho cảnh “cơ nhở dọc đường” nên đang tưới thanh long, người nhà gọi vào sửa dùm, mừng hết lớn. Cũng lại kiểm tra “bu-ri”, rồi tháo “bựng xe”, rồi mở ”lốc máy”, một dòng nước chảy tóe ra ướt cả khoảnh sân. Mà nước không vào lốc máy mới là lạ!!! vì như tôi đã nói “cà tàng” mà, ron riếc bung từ đời nào, bựng xe thì vừa chạy vừa phát ra tiếng nhạc re re, yên xe thì rách bà xã phải lấy kim chỉ khâu lại, mùa mưa ướt cả mông quần, người ngồi sau cứ một lát phải điều chỉnh lại thế ngồi vì bị vẹo qua một bên, dằn mạnh cũng vẹo, dằn sơ sơ cũng vẹo, đường êm như ru cũng vẹo luôn…
          Thì ra tôi làm siêng hơi quá mức, xịt thật kỹ, nước vào lốc máy, quá trình vận hành làm cháy cuộn điện phát lửa; cũng may tiệm có cuộn lửa duy nhất, còn mới, tuy khác hãng xe nhưng gắn vào vừa khớp, chỉ cần chế lại “rắc cắm” bằng cách cắt luôn 4 sợi dây điện nối vào rắc cũ, băng keo thì hết, lấy sợi dây nylon đen quấn cho nó khỏi chạm nhau là xong, đề một phát xì khói nổ giòn tang, phẻ re. -Nhiều tiền đó nghe Chú. Hơi bối rối, nhưng không sao, trong túi đã có sẵn căn cước, bằng lái xe cả thẻ ATM, nếu thiếu thì thế đỡ, bữa nào chuộc lại, chẳng lẽ ráp vào rồi lại tháo ra. -Nhìn tướng chú sang, thay xe khác đi chú ơi. Sướng rơn, làm dóc: -Chiều mua tờ vé số sắm xe con luôn. -Mà nhắm chừng đi tới Mũi Né được không? -Tới Hà Nội luôn. Cháu chủ tiệm sửa xe vừa cười vừa trả lời…Cuối cùng thì vẫn đến đích như ai, gió biển mát rười rượi làm quên đi mệt mõi vừa trải qua.
          Người ta thường nói, hên đi liền với xui, may đi liền với rủi, được đi liền với mất. Tôi thì xuất hành đầu năm xui vì bị hư xe nhưng hên là còn có người chịu sửa và có cả phụ tùng thay thế. Rủi là con ngựa sắt cà tàng chưa bao giờ bỏ tôi dọc đường dù lên núi xuống biển nhưng lại chọn đúng ngày xuất hành nổi chứng nhưng may là cũng đến được Mũi Né, gặp người thân bạn bè trong đó có nhà thơ Mỹ Lệ, chuyện trò vui vẻ cười no ruột. Mất là mất một mớ mồ hôi và “ngân khoản” sửa xe, còn được là được cái gì đây ta…nghĩ mãi chưa ra./.
PhamDinhNhan

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013

42 ĐIỀU NÊN LÀM 2013

  Mời nghe nhạc và xem   





Chân Thành cãm ơn các anh chị em :
- Võ Quang Thời.
- Nguyễn thị lành.
- Trần văn Tin.
- Trần Thị Bá Phong.
- Lê Thị Sơn.
- Hoàng Gia Kế.
- Cao Hoàng Tấn.
- Cao Hoàng Phát.

Đã hỗ trợ về tài chính tặng quà Quý Thầy, Cô nhân dịp Tết Quý Tỵ  2013

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

Huyện tôi bắn pháo hoa

Hồi đó, cứ mỗi độ xuân về tết đến, gia đình tôi thể nào cũng phải mua ít nhất là 2 phong pháo, một đốt vào thời khắc giao thừa, một đốt vào sáng mồng một sau khi thức dậy. Tiếng pháo làm tâm hồn thêm náo nức phấn chấn đón mừng năm mới, xác pháo đỏ rực bay tung tóe, rơi vãi trước sân nhà tạo thêm niềm hy vọng cho một tương lai gặp nhiều may mắn tốt đẹp. Từ ngày cấm đốt pháo, không khí tết như thiếu thiếu một cái gì đó, mà theo như người ta giải thích là để tiết kiệm, tránh những trường hợp thương tâm do đốt pháo gây ra. Lâu ngày không có tiếng pháo rồi thì cũng quen. Mà nghĩ lại thấy cũng hợp lý đối với gia đình tôi. Với cái nghề làm đẹp cho người, những ngày cận tết là thời điểm làm “hết tốc lực” không kể sáng trưa chiều tối mới kịp, thế mà mới giữa tháng chạp, tiếng pháo đã lác đác đì đùng nổ làm nôn nao đứng ngồi không yên, làm cho đường kim mũi chỉ rối loạn tùng phèo, không có tiếng đì đẹt thế mới yên.

Vì không đốt pháo nên chính quyền tổ chức bắn pháo hoa để công chúng đến xem, tạo không khí phấn khởi hồ hởi chào mừng năm mới. Ban đầu chỉ ở các thành phố lớn, rồi thì đến thành phố nhỏ, đến tỉnh rồi đến huyện. Huyện tôi mấy năm nay cũng bắn pháo hoa như ai, mà theo như Ban tổ chức là phải “xã hội hóa bắn pháo hoa”. Nghe mà đớ người. Hồi đó đến giờ chỉ biết xã hội hóa giáo dục, xã hội hóa y tế, xã hội hóa giao thông…nay lại thêm xã hội hóa bắn pháo hoa, tức là nhà nhà người người cùng tham gia, tức là mọi người góp một ít chi phí, tức là có sự tài trợ của các doanh nghiệp, các đại gia. Từ ngữ ngày nay sao mà cắc cớ, rắc rối quá sức. Người nhà quê trình độ ngữ pháp được xếp vào hạng lờ mờ như tôi hiểu được chết liền.

Thông thường hàng năm, gia đình tôi quần tụ trước cái tivi, nhấm nháp một tí gì đó chào đón giao thừa. Năm nay phá lệ đi xem bắn pháo hoa vừa để cổ vũ cho huyện nhà, vừa để biết thế nào là pháo hoa vì cả đời chỉ thấy trong tivi, trong phim ảnh. Mười giờ đêm, ra khỏi nhà, dòng người, xe cộ ồn ào tấp nập đổ về khu trung tâm huyện. Sau khi thưởng thức chương trình ca múa nhạc miễn phí, đèn đường cúp cái rụp, tiếng pháo nổ ầm ầm như tiếng súng hạng nặng. Giữa bầu trời đen kìn kịt, từng vệt sáng từ mặt đất phóng lên tạo ra những chùm hoa đủ màu sắc, đủ kiểu dáng bung ra bay tung tóe, mọi người đồng loạt ồ lên thích thú…Tôi không thể tưởng tượng được nó đẹp đến thế, hèn gì người ta phải bỏ ra khá nhiều chi phí để có được một bầu trời đầy hoa cho công chúng xem trong thời khắc đặc biệt của đầu năm mới. Tôi tranh thủ chổng ngược mặt lên trời (vì chọn vị trí gần quá) bấm máy quay, kịp thời đưa lên Blog cho các bạn thưởng thức, kết quả là chỉ có hơn 15 phút mà cho đến hôm nay cái cằng cổ vẫn còn ê ẩm.

Đèn đường lại được bật sáng, đêm pháo hoa hoàn tất, mọi người ồn ào ra về. Chỉ tiếc một điều là không có tiết mục “kính thưa” để cám ơn những người đứng ra tổ chức, nhà tài trợ và những người đến xem vì nếu như không có ai xem thì bắn làm gì. Tôi nhớ câu chuyện liên quan đến người xem. Có một gánh hát trình diễn một vở kịch, có người hỏi ông trưởng gánh: Vở diễn với thời lượng là bao lâu? Theo kịch bản thì 3 tiếng, nhưng thường chúng tôi chỉ diễn khoảng một tiếng rưỡi, có khi chỉ một tiếng. Hễ nhìn xuống không còn thấy khán giả nào nữa là nghĩ.

Năm nay là năm thứ ba liên tiếp huyện tôi tổ chức bắn pháo hoa chào mừng năm mới thành công tốt đẹp. Không như ở huyện bạn, năm ngoái mới bắn được 6 phút, pháo xì rồi tịt luôn mọi người thất vọng lặng lẽ ra về bởi ở lại thì biết xem cái gì bây giờ./.
PhamDinhNhan

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

Xuân đã về

Kính chúc quý Thầy cô, các anh chị và các bạn
Năm mới sức khỏe, hạnh phúc, an khang, thịnh vượng
     * Nhân Lành *