Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

BÀI DỰ THI ĐƯỢC GIẢI

LỖI LẦM XƯA
"Người thầy, vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa. Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy..." Mỗi lần khi nghe lại ca khúc ấy tôi lại nhớ đến người thầy yêu dấu. Người đã nâng bước, che chở, yêu quý và đã cho tôi cảm nhận được tình yêu nồng cháy thầy dành cho tôi. Đó là thầy Thuận.

Đã có những lỗi lầm mà tôi mắc phải, tất cả đều làm thầy buồn và rơi lệ. Nhưng sau những lỗi lầm ấy, lỗi lầm của năm lớp 4 không thể nào quên được, kỷ niệm đó càng làm tình yêu thầy dành cho tôi nhiều biết bao.

Em nhớ mãi như in. Hồi đó em là một học sinh ngoan hiền, luôn vâng lời thầy cô và ba năm liền là học sinh giỏi, còn là lớp trưởng gương mẫu, chưa bao giờ em làm thầy cô thất vọng. Thế nhưng, đó là vào một ngày trời trong xanh, mát mẻ, không một gợn mây trên trời. Từng cơn gió nhẹ thoáng qua, hòa nhập với tiếng chim ca ríu rít là tiếng giảng dạy trầm lắng của từng lớp học. Tiếng thầy Thuận dõng dạc và đủ lớn để cả lớp nghe. Thầy đứng trên bục giảng cầm phấn viết lên 4 chữ: "THẦY CHU VĂN AN", đó là phần đọc của môn Tiếng Việt. Dáng thầy không cao cũng không thấp; bước đi dứt khoát, không chậm đủ để lắng nghe bài thầy giảng; cặp mắt thầy trìu mến, toát lên vẻ yêu thương nhìn chúng tôi. Cùng giọng điệu trầm lắng, dõng dạc và khuôn mặt đẹp trai của thầy đã đưa chúng tôi vào một thế giới mới, kỳ lạ nhưng đủ để hiểu là tình yêu nghề nghiệp và tình cảm thầy dành cho trò. Bài giảng của thầy thiết thực đủ để chúng tôi hiểu bài. Sau bài học là tiếng trống vang lên báo hiệu đã đến giờ chơi, chúng tôi chào thầy rồi ùa ra sân. Thầy chợt gọi tên tôi:

-Minh ơi. Minh! Em lại đây. Thầy có việc nhờ em.

Tôi vội vàng chạy lại:

-Dạ! Có chuyện gì vậy thầy?

-Em đã lập danh sách tên các bạn đi thi nghi thức, gút dây và bảng báo cáo thầy giao chưa?

Chợt bắn người và nhớ ra. Tôi lắc đầu:

-Em xin lỗi thầy. Em chưa...làm xong.

Thầy chẳng mắng một câu mà chỉ bảo:

-Thôi! Em chịu khó ngồi làm cho xong vậy, bởi cuối giờ còn nộp cho cô phụ trách.

Tôi gật đầu "dạ" mà trong lòng vẫn ao ước được ra chơi cùng các bạn. Trong lớp, không một bóng người, tôi lặng lẽ làm cho xong công việc thầy giao. Trên bàn giáo viên, con heo đất, cặp của thầy và cây thước kẻ vẫn ở yên. Bỗng một con bướm màu xanh lục, viền cánh đen, chấm trắng trên cánh bay vào phòng, nó liệng qua liệng lại rồi đậu trên giỏ hoa bàn giáo viên. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy con bướm lạ mà đẹp và lại to, vì ham vui tôi tiến lại gần bàn giáo viên để bắt nó, chẳng những để con bướm bay mất mà còn làm rơi hộp phấn và cây thước kẻ khiến tôi phải nhặt lại. Trở về bàn làm tiếp mà lòng thấy tiếc vì không bắt được bướm, đành hoàn thành việc thầy giao. Ba tiếng trống vang lên: tùng...tùng...tùng...!

Một hồi dài vang lên, các bạn chạy ùa vào lớp, mặt ai nấy đều cười sảng khoái và nhễ nhại mồ hôi, các bạn nữ không ngớt bàn tiếp chuyện chơi dây, đám con trai thì cười phá lên rồi hứa mai sẽ đem theo banh lên chơi. Lớp vẫn ồn ào cho đến khi thầy vào lớp. Thầy tiếp tục giảng bài mới cho đến khi một chị lớp Năm chạy đến bảo thủ quỹ các lớp mang heo đất đến cho cô phụ trách, vì cứ cuối 3 tháng thì cô phụ trách sẽ kiểm tra tiền heo. Cô bạn chị (thủ quỹ của lớp) nhanh nhẹn chạy đến bàn giáo viên lấy heo, rồi xin thầy ra khỏi lớp. Khoảng 10 phút sau cô bạn bỗng hớt hãi chạy vào lớp báo tin: "Tiền heo của lớp đã mất hết". Cả lớp hoảng hốt tái mặt, không một tiếng động, sau hồi lâu thầy lên tiếng hỏi:

-Vào giờ ra chơi, ai ở lại lớp?

Cả lớp hướng mắt vào tôi như ý nói là tôi đã lấy tiền. Tôi đứng dậy biện minh trước lớp:

-Mình đang hoàn thành bảng thông báo thầy giao mà đi lấy heo. Nếu các cậu nghĩ tớ lấy thì cứ kiểm tra. Tớ không làm nên tớ không sợ. Một bạn lên tiếng:

-Thế giờ ra chơi tại sao tớ thấy cậu đến gần bàn giáo viên?

-Là vì...vì tớ thấy có con bướm đẹp nên mới bắt.

Rồi những tiếng ồn ào xôn xao nổi lên. Thầy trấn an cả lớp rồi bảo:

-Các em yên lặng nào! Chuyện mất tiền coi như bỏ qua. Thầy sẽ hỏi chuyện đó sau, còn bây giờ các em hãy tập trung vào bài học.

Thầy tiếp tục giảng bài dường như không có gì xảy ra nhưng hoài nghi về tôi là kẻ trộm vẫn không tránh khỏi. Những ngày sau đó chẳng ai chơi với tôi và có những người thì nói xấu tôi. Thầy chẳng còn gọi tên tôi thường xuyên nữa, những tiếng gọi hằng ngày vang đâu đây giờ chẳng còn. Đêm đến tôi ngồi khóc, suy nghĩ về mọi chuyện.

-Chắc có lẽ thầy đã hoài nghi mình là kẻ trộm. Với ý nghĩ trên và hành động của thầy dạo này tôi đưa ra kết luận "Thầy hết thương tôi rồi". Đêm đó, tôi khóc và suy nghĩ rằng nếu ai cũng ghét mình thì cho ghét luôn. Từ đó tôi trở nên quậy phá, thường nghĩ học không phép, không làm bài, học bài; đến lớp thì ngủ, còn không thì không cho bạn học, tôi chẳng còn để ý gì đến những sắc mặt của thầy, các điểm về các môn sút trầm trọng. Hôm ấy bỗng có giấy mời họp phu huynh, cả lớp ai cũng có, từ ngạc nhiên tôi chuyển sang lo lắng khi biết về kết quả học tập dạo này của tôi thì bố mẹ sẽ sao? Ngồi suy nghĩ lo lắng mà không biết làm gì.

-Chẳng lẽ lại đi năn nỉ thầy xin thầy đừng nói. Không được, thầy ghét mình, nhất định sẽ nói.

Ngày họp cũng đến, ngồi ở nhà mà không yên, tôi đi lên, ngồi xuống, đứng ngồi không yên. Cho đến khi ba về, tôi ngồi yên một chỗ chờ ba bước vào sẽ khóc, năn nỉ ba. Nhưng khi ba bước vào chẳng nói gì, biết đã có chuyện, tôi hỏi:

-Ba...ba ơi! Thầy...thầy nói gì hở ba.

Ba quay đầu lại bảo:

-À, thầy bảo dạo này lớp học hơi sút, nhưng lại ngoan, hền.

-Thế thầy có nói gì về con không ba?

-À không. Ba có hỏi nhưng thầy bảo như thường lệ, ngoan, hiền.

Tôi thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng lại suy nghĩ:

-Tại sao thầy không nói cho ba tôi "Thầy ghét tôi lắm"! Tại sao lại không nói? tại sao?

Những câu hỏi "tại sao" cứ trong đầu. Tôi quyết định sẽ lên sớm vào ngày mai, vì mai thầy trực nhật. Nhất định sẽ lên sớm và thầy còn có bảng báo cáo cần nộp cho thầy Hiệu phó.


Sáng hôm ấy, là một buổi sương trong và gió nhẹ. Tôi dậy sớm để đi đến lớp. Đứng trước cổng chờ thầy mà những câu hỏi "tại sao" vẫn mọc lên. Một hồi lâu thầy đến, thấy tôi thầy mỉm cười:

-Em làm gì ở đây?

-Chờ thầy.

Chẳng một tiếng dạ, thưa. Tôi bắt đầu bằng câu trống rỗng.

-Tại sao thầy không nói chuyện tôi học sa sút cho ba tôi nghe?

-Thầy nói thì được lợi gì?

-Thì...thì thầy sẽ nhìn thấy tôi khóc và thầy sẽ vui.

Thầy nhìn tôi rồi bảo:

-Thôi vào phòng thầy trò ta sẽ nói tiếp.

Vào phòng ngồi, thầy nhìn tôi bảo:

-Thầy trò ta tiếp tục nói nữa nha. Em thấy có người thầy giáo nào muốn nhìn thấy học trò mình khóc không?

Tôi ngồi im, chẳng trả lời. Thầy tiếp tục nói:

-Nếu có một người thầy như vậy thì chắc chắn ông ta không đáng làm thầy; một người thầy tốt là luôn muốn trò mình thành công, vui vẻ.

-Tại sao thầy lại luôn nhìn em bằng những cặp mắt đầy sự nghi ngờ?

-Đó không phải nghi ngờ mà là tin tưởng, thầy tin rằng em không là kẻ trộm.

Tôi cúi mặt xuống bàn mà hàng mi sao thấy cay cay.

-Thầy không ghét ai cả, thầy vẫn luôn thương em. Thầy và là người thầy luôn yêu trò và sẽ mãi mãi yêu trò dù trò mình có làm sai việc gì.

Tôi òa khóc lên, cảm thấy thật xấu hổ khi mà thầy luôn tin tưởng vào tôi thì tôi lại nghĩ xấu thầy. Tôi cảm thấy thật hổ thẹn. Thầy an ủi tôi:

-Nín đi em, đừng khóc nữa. Giờ thầy có thể là thầy của em không?

Tôi gật đầu mà miệng luôn nói lời xin lỗi thầy.

-Em xin lỗi! Em xin lỗi thầy!

-Tại sao phải xin lỗi?

-Vì em đã nghĩ xấu về thầy

-Không. Thầy mới là người có lỗi khi đã không nói ra ai là kẻ trộm để em bị oan. Nhưng giờ mọi chuyện đã qua, hãy trở lại như trước, em vẫn sẽ là trò ngoan, thầy vẫn là người yêu trò và yêu nghề của mình.

Sau cuộc trò chuyện đó, mọi chuyện trở lại bình thường. Thầy nói trước lớp cấm nhắc lại chuyện mất tiền. Mọi việc đã qua hãy cho nó qua. Thầy còn bảo:

-Minh không là kẻ trộm, các em nên lại chơi với bạn như cũ. Nếu là tình bạn tốt thì không vì bạn phạm sai mà nghỉ chơi với bạn. Tình bạn tốt là khi bạn gặp khó khăn luôn bên cạnh giúp bạn vượt qua, không bỏ rơi bạn mà sẽ động viên, an ủi bạn.

Nghe thầy dạy mà đứa nào cũng thấy xấu hổ cúi mặt xuống bàn. Một bạn đứng dậy nói:

-Minh à! Cho mình xin lỗi vì đã hiểu lầm bạn.

Rồi hàng loạt, nhiều bạn đứng dậy xin lỗi. Tôi trả lời:

-Không sao! Mọi việc qua rồi. Qua việc này chúng ta càng hiểu rõ tình bạn của chúng ta như thế nào. Chúng ta vào tiết học thôi.

Hôm đó là một buổi học tuyệt vời nhất. Tôi đã biết được tình yêu thầy dành cho tôi nhiều biết mấy? Tình cảm bạn bè giữa chúng tôi gắn bó như thế nào?Tình cảm thầy trò là tình cảm quý báu và mỗi học sinh khi bước vào thế giới kiến thức (trường học) đều có. Nó không phải là thứ tình cảm đơn thuần như bao thứ tình cảm khác. Nó là thứ tình cảm của tự tin, hy vọng, niềm tin...của ai đó dành cho bạn và có thể đó là người bố, người mẹ thứ hai của bạn.

Qua bức thư này em muốn gửi lời cám ơn đến thầy Thuận. Lời cám ơn mà em chưa kịp nói khi từ giã ngôi trường tiểu học thân yêu. Cảm ơn thầy! Cảm ơn thầy đã tin tưởng, luôn đặt niềm tin vào em. Cảm ơn thầy vì thầy là niềm tin khích lệ lớn để em tiếp tục ước mơ của mình. Cảm ơn thầy đã cho em kiến thức, chắp cánh cho em bay vào đời. Có lẽ lúc đầu em đã không nhận ra, vẫn có một người không bỏ rơi em. Một người lạ mà luôn cho em niềm tin thành công. Người lạ ở một góc nào đó trên con đường em đi chính là thầy. Thầy Thuận kính yêu!

Em là hạt cát trong biển đời sâu thẳm

Tri thức kia là cả một đại dương

Rất nhiều ngả, chẳng thể chọn một con đường

Thầy chỉ lối, mở ra nhiều cánh cửa

Em là tia nắng ban mai chan chứa

Rọi vào đâu để thấy có ích hơn

Thầy nâng đỡ cho cánh chim đang lớn

Chăm sóc thêm cho hoa nở đầy vườn

Ngày đến trường em chờ nghe giọng nói

Những nét hoa và dáng bước ung dung

Mà nắng kia vẫn quyện vào mái ngói

Mái trường xưa bao kỷ niệm xưa đã từng

Sự nghiệp trồng người - chuyện thầy luôn trăn trở

Em giờ đây nguyện tiếp sức cùng thầy

TRẦN THỊ NGỌC MINH

Lớp 6A6 - Trường THCS Lê Hồng Phong

Giải khuyến khích

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

NÓN LÁ !

Bao lần mùa hạ

Biết bao lần ngày xưa rồi nhỉ
Em về tinh khôi
Trong mơ đêm trở nên thức trắng
Bóng ngày xưa phẳng lặng góc quê nhà
Đêm xa xa cùng tiếng sóng xa
Mưa rớt những giọt hè lên trường cũ

Biết bao lần những ngày xưa ấy
Lại tìm về trong ký ức quen
Trong bóng thời hư ảo bên em
Tóc cũng đã rối mềm trong tay gối
Gió tháng tư oi nồng thở vội
Chút hương tình mùa hạ lên ngôi

Biết bao lần ngày xưa đến rồi
Cỏ úa đợi mưa
Thời gian chờ phượng vĩ
Cơn mưa đầu mùa râm rỉ tiếng ve kêu
Gió gọi mùa mùi đất mới hoang trôi
Trường khép lại một tuổi thời áo trắng

Biết bao lần ngày xưa xa vắng
Tình như mưa tắm nắng hạ chiều về
Sóng vổ dài đường cong trắng đê mê
Dấu những nét tình si trong tiếng sóng
Lại tìm em ôi quảng thời thơ mộng
Nổi nhớ mơ hồ góc trời hạ chia ly

Biết bao lần ngày xưa phân ly
Em đến rồi đi
Buồn theo năm tháng
Cỏ xanh một thời trời xanh mãi mãi
Đồi xưa gió thổi
Héo hắt bờ vai
Đêm khuya con sóng trãi dài
U buồn ngày hạ theo ai đi về

Bạn đồng hành!


(MC):

Câu chuyện này tôi viết theo kiểu tự sự. Có người cho là chuyện bịa, nhưng cũng có nhiều người cho là không phải bịa. Đối với tôi thì không sao. Nó cũng giống như Vũ Đức Sao Biển đâu có bịa, khi kể: “Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó, Để hái cho người một đóa đẫm tương tư”. Nhưng quả thật là tôi không bịa. Không tin, các bạn cứ đọc thử, sẽ thấy tôi nói đúng. (hì hì ..)
(1) Khởi hành:

Đi Hà nội lần này tôi có 2 ngày thứ bảy và chủ nhật rãnh rang không biết làm gì. Thành phố Hà nội xinh xắn, hàng cây bờ hồ, những con phố nhỏ, lúc nào cũng tình tứ mời gọi, cộng thêm tiết trời mùa xuân lành lạnh dễ chịu, còn gì thích cho bằng.
Nhưng nếu cứ làm "người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố” theo gợi ý của nhạc sĩ Phú Quang, thì chắc là hai cái đầu gối của tôi sẽ không chấp nhận được! Đang suy suy tính tính, bỗng xuất hiện trước mặt tôi một quảng cáo tour du lịch. Chà chà, hay đấy. Không một chút do dự, tôi bước vào đăng ký, trong bụng nhủ thầm, đời ta coi vậy mà cũng khá là sung sướng, "khi ta cần là có.., khi ta muốn là được! ".
Trong đời mỗi một con người có vô số chuyến đi, nhưng chuyến đi này của tôi thật tình cờ, ngẫu nhiên, lãng tử và hấp dẫn. Tôi tưởng tượng sẽ tha hồ chiêm ngưỡng núi non hữu tình, tha hồ mà ngắm vùng đất trung du miền bắc, vùng đất mà hồi còn bé đi học trung học, tôi chỉ tưởng tượng qua những tiểu thuyết Tự lực văn đoàn.
Nhưng cái ngạc nhiên đầu tiên khi bước lên xe là du khách không có ai là người Việt cả. Không biết có nhầm xe không? Thấy tôi hơi đắn đo, anh hướng dẫn du lịch động viên, bác cứ yên tâm, chuyến này chỉ có bác là người Việt, nhưng không sao, vẫn vui như thường. Đêm nay, tôi và bác sẽ lang thang trên các con phố của vùng núi non chập chùng, đi cho biết đó biết đây mà. Rồi trưa mai là bác lại có mặt tại Hà nội thôi mà! Tôi cười đáp trả và cám ơn anh đã rất tâm lý, tìm cách trấn an tôi ngay lúc khởi hành.
Lòng tự nhủ, đi chơi một mình như thế cũng có cái hay, miễn là phong cảnh đẹp, có ý nghĩa là được. Kiểu gì, đời ta cũng sướng!
(2) Phong cảnh hữu tình:
Anh hướng dẫn du lịch nói tiếng pháp rất giỏi, như vậy là chính xác rồi, người ta nhét tôi vào tour du lịch của mấy ông tây bà đầm. Cũng được, không sao!
Tôi ngồi ngắm nhìn cảnh vật hai bên, đẹp thật. Có thể trên sườn đồi kia là ngôi chùa mà Khái Hưng đã tả trong Hồn Bướm Mơ Tiên. “Lưng chừng một cái đồi cao, một ngôi chùa mái đã rêu phong, bốn góc bốn gác chuông, vượt lên trên tầng lá xanh um”. Lâu rồi, mà tôi vẫn không làm sao quên được nghệ thuật tả cảnh của mấy nhà văn thời đó.
Lại núi non trùng điệp. Anh hướng dẫn du lịch đang nói về ải Chi Lăng, một địa danh nổi tiếng trong lịch sử Việt nam, gắn liền với Lê Lợi Nguyễn Trãi, lấy đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo, mà không một học sinh nào là không biết.
Nhìn phong cảnh này, mà tưởng tượng ngày xưa giáo gươm trùng điệp, ngựa hí vang trời, của một thời cách đây sáu bảy trăm năm, thì quả thật không gì bằng. Đẹp quá! Tôi chỉ còn biết nói thế.
(3) Người đồng hành, bạn là ai vậy?:

Ngồi cạnh tôi là một ông già người pháp, thấy tôi không nói gì, ông cũng lặng im. Có mấy người khác nói với anh hướng dẫn bằng tiếng anh. Đa phần là nói tiếng pháp. Có mấy người đã ngã lưng và nhắm mắt ngủ.
Bất chợt tôi bắt gặp ánh mắt của một người, ngồi gần cuối xe, liên tục nhìn tôi. Do phản xạ tự nhiên, tôi quay mặt nhìn qua hướng khác. Rồi cũng do phản xạ tự nhiên, tối liếc nhìn trở lại về phía cuối xe. Đôi mắt đó vẫn liên tục nhìn tôi.
Vóc dáng nhỏ nhắn mảnh khảnh không quá khác biệt so với phụ nữ Việt nam, nhưng khuôn mặt thì đẹp như thiên thần. Mái tóc vàng, vừa chấm ngang vai, vừa quí phái, vừa sâu lắng.
Cung Oán Ngâm Khúc khi tả người đẹp, có câu:
“Chìm đáy nước cá lừ đừ lặn”
“Lửng da trời nhạn ngẩn ngơ sa”
Con cá mà nhìn là “lừ đừ” ngay, con nhạn mà nhìn là không tài nào bay được nữa, huống chi là con người.
Suy tính một hồi, tôi quyết định không nhìn về phía sau xe nữa. Đi chơi một mình, mà lừ đừ như con cá là không chấp nhận được!
Nhưng mình có quen người này không nhỉ? Tôi lục hết trí nhớ, nhưng vẫn không thể nào tìm ra. Hay là do mình ăn mặc có gì không bình thường? Từ đầu xuống chân, đâu có gì “nổi cộm”, duy nhất có mái tóc bạc như tơ, lười chải nên hôm nay rối bời! Mà mái tóc bạc thì có gì đặc biệt, để người kia phải ngắm nhìn về phía mình liên tục?
Chuyến đi này tôi không đem máy tính theo, nên phải dùng diện thoại di động để ghi lại những dòng này, khi về nhà mới đánh dấu và sửa lại cho trơn tru. Do sức ép của công việc, khi về đến Phan Thiết, tôi chỉ mới sửa được đến đây. Xem như tôi còn thiếu nợ, chưa giải thích người bạn đồng hành quí phái kia là ai. Hẹn bài viết kế tiếp, nhất định tôi sẽ giải đáp!

Thứ Hai, 9 tháng 5, 2011

XIN EM

Không lúc nào Anh được bình yên !
Anh như con Tàu chịu sóng từ hai phía
Mẹ một bên và Em một bên
Tâm tình Anh luôn cảm thấy chênh vênh
Vì Anh yêu Em và thương cả Mẹ
Mẹ cô đơn từ khi rất trẻ
Trẻ hơn nhiều so với tuổi Chúng Ta
Chập chững bước đi , Anh đã phải mất Cha
Bơ vơ dòng đời chỉ có Anh và Mẹ
Mẹ cho Anh cả thời tươi trẻ
Giờ hanh hao khi tuổi xế chiều
Mình gặp nhau và có một Tình Yêu
Hạnh Phúc Chúng Mình muốn có luôn cả Mẹ
Anh và Em cùng tiếng cười Con Trẻ
Đầm ấm Gia Đình là mơ ước của Anh
Cuộc sống này quá đổi mong manh
Lo lắng vô cùng nếu Anh xa Mẹ !
Em thương Anh , xin thương luôn cả Mẹ
Chia sẻ buồn vui của Mẹ cùng Anh
Rồi để khi Thu đến Lá lìa Cành !
Không ân hận vì đã tròn bổn phận

8-5-2011

Muốn sang thì “bắt” cầu kiều.. !

(MC):
Nhập cuộc:
Ngồi nơi đây có cả thảy 5 người, thầy Cương, Lành (khoá 4), Tư Hào (khoá 4), tôi và anh Tân. Anh Tân là tài xế lái xe của cơ quan tôi, 58 tuổi, nhưng tinh thần còn rất trẻ. Bà xã của anh là giáo viên dạy môn văn, đã về hưu. Tôi phải dài dòng một tí về anh Tân, vì tuy anh không phải là học sinh trường trung học Hải long Mũi né, nhưng không hiểu vì sao với vài lần gặp gỡ, anh có tình cảm rất đặc biệt với chúng ta. Ngoài ra còn một lý do thú vị nữa về anh Tân, đoạn sau bài viết này tôi sẽ đề cập!
(ghi chú: do anh Tân đứng dậy chụp hình, nên trong hình không có anh ấy)
Sáng hôm ấy chúng tôi ghé vào thị trấn Liên Hương, tìm một quán cà phê nhâm nhi và nghe nhạc trữ tình. Kể ra thì cuộc đời như vậy là cũng sung sướng lắm rồi!
Nhưng anh Tư Hào đề nghị nên tìm chỗ nào đó để làm vài ve, trong lúc chờ đợi đoàn cô Hồng từ Phan Rang quay vào, thì cái sự sung sướng này sẽ hấp dẫn hơn. (bạn Chí Kỳ và chị Thuý Hoa đã có bài viết về đoàn từ thiện này, và đã đăng trên trang web cách đây không lâu). Chúng tôi đồng ý rất nhanh với ý kiến của anh Tư.
Muốn sang thì “bắt” cầu kiều:

(1) Muốn sang thì “bắt” cầu kiều.. !
(2) “Bắt” thang lên hỏi ông trời !
(3) “Bắt” nồi cơm lên bếp !
(4) “Bắt” thằng ăn trộm !
(5) Phương “Bắc” !
(6) “Bắt” chiếc cầu qua sông !
Trong cuộc đàm đạo, thầy Cương nêu lên mấy thí dụ, và nói từ trước đến giờ, thầy vẫn viết “bắt” cho các câu: bắt cầu kiều, bắt cái thang, bắt nồi cơm, v.v. và viết “bắc” trong chữ phương bắc.
Nhưng vừa rồi, người em của thầy, cũng là giáo viên, bảo rằng như thế là không đúng, chỉ có trường hợp “Bắt thằng ăn trộm” là đúng, các trường hợp còn lại, đều phải viết “bắc” !
Do phấn chấn sau khi đã làm vài ve, tôi khắng định rất nhanh, chỉ có “phương bắc” là viết “bắc”, các trường hợp còn lại phải là “bắt”!
Lúc này, anh Tư Hào không nói gì, nên tôi chúc sức khoẻ anh và cùng “dzô” một cái, và cũng để tăng phần thông thái!
Tôi đã có sáng kiến tra từ điển việt-anh (có sẵn trên diện thoại di động). Kết quả thật .. bất ngờ:
Bắc nồi lên bếp” = “To put a pot on the fire” !
Nghi ngờ từ điển việt-anh, tôi tra thử từ điển pháp-việt, lại càng bất ngờ hơn:
“Bắc nồi lên bếp” = “poser la marmite de riz sur le réchaud”
“Bắc thang lên tường” = “dresser l'échelle contre un mur”
“cầu bắc qua sông” = “pont qui enjambe la rivière”
Thất vọng quá, vậy là từ xưa đến giờ mình đã viết sai “chính tả” cái tưởng chừng như rất đơn giàn. Bấy giờ tất cả mọi người cùng mời thầy Cương một ly.. cho giảm phần nào sự “đau khổ” !.
Anh Tân, người mà tôi nói ở trên, thấy hấp dẫn quá, vội đưa ra sáng kiến mới. Anh nói sẽ phone hỏi bà xã của anh, giáo viên day văn, chắc chắn bà ấy phải trả lời đúng, chứ mấy cái từ điển thời bây giờ “không tin được”.
“Bắc” thang lên hỏi ông trời, thì phải viết “bắc”, ai đời lại viết “bắt”. Tưởng có chuyện gì quan trọng mới gọi về, tốn tiền điện thoại, mà đi hỏi chuyện “lãng xẹt”.
Đó là kết quả của cú gọi “hỏi ý kiến vợ” của anh Tân, anh nói, cái gì mà bà xã đã nói, là chắc chắn phải đúng!
Vậy đó !
Bâng khuâng:

Không phải chỉ có phương bắc mới viết là “bắc”, mà mấy trường hợp còn lại cũng viết “bắc”!
Cũng giống vậy, không phải chỉ "bắt thằng ăn trộm" mới viết “bắt”, các bạn cứ tra tự điển, sẽ thấy khá nhiều trường hợp, như: bắt bẻ, bắt bí, bắt buộc, bắt chuyện ..
Trở về nhà đêm đó tôi đã có một giấc mơ, thấy mình đang ngồi trong lớp, giờ sử địa của thầy Vĩnh Giêng. Thầy dặn dò, là người Việt nam các em phải viết tiếng việt cho đúng, rồi tôi bần thần nhớ đến các thầy cô khác.
Và lòng tôi bâng khuâng một nỗi niềm!


Những bài dự thi được giải

Quý Thầy Cô, các anh chị và các bạn thân mến!
Ngày 18/02/2011 học sinh Trường Hải Long phối hợp Ban Giám hiệu Trường THCS Lê Hồng Phong - Mũi Né phát động cuộc thi viết về trường lớp, thầy cô, bạn bè. Chúng tôi lần lượt đăng nguyên văn những bài của các em học sinh được giải.

Từ khi bước vào cấp II, mọi thứ với tôi đều rất xa lạ, và tôi đã mất đi cảm giác xa lạ ấy khi nhận được một cô giáo Chủ nhiệm mới. Cô đã an ủi chúng tôi và thế là tôi đã mạnh dạn hẳn lên. Các bạn có muốn nghe về giáo viên Chủ nhiệm mới của tôi không? Tôi sẽ bật mí cho các bạn nha!

Cô giáo tôi tên là Phượng, năm nay chắc cô cũng khoảng 40 tuổi, cô mới từ Phan Thiết chuyển về đây để dạy cho chúng tôi trong vòng 1 năm. Cô có nước da hơi ngăm, đôi mắt thì to sáng như sao, cái mũi thì không được cao cho lắm, còn đôi môi lúc nào cũng được cô sơn lên một màu hồng. Khi cô cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp, mái tóc cô thì lúc nào cũng được bối gọn lên trông rất đẹp nhưng nếu mà xõa ra thì tóc cô cũng dài đến tận vai. Mỗi khi đến trường, đến lớp cô đều mặc những bộ áo dài trông rất là thướt tha. Bước vào tiết học của cô mọi người đều cảm thấy rất sợ, nhất là những khi cô lật cuốn sổ có ghi tên từng người trong lớp kêu lên để dò bài. Với cây thước kẻ và viên phấn trên tay, cô đi đi lại lại để giảng dạy cho chúng tôi những câu hỏi và bài tập. Tuy nghiêm vậy nhưng cô cũng có phần rất là vui tính, cô luôn mang những niềm vui tiếng cười đến cho chúng tôi sau những tiết học mệt nhọc và căng thẳng. Tuy là giáo viên dạy môn Văn nhưng đối với cô môn nào cũng giỏi cả. Vừa là giáo viên dạy giỏi nhưng cô cũng rất là tốt bụng, ví dụ như ở lớp tôi có một bạn học sinh gặp phải hoàn cảnh khó khăn, đi học thì chỉ mặc một bộ đồ mỏng manh mà trời lại lạnh nên cô đã quyết định tặng cho bạn ấy một chiếc áo ấm mà cô mới mua...Đối với tôi cô như là người mẹ thứ hai của tôi vậy. Cô là một con thuyền lớn luôn đưa chúng tôi qua sông để cập bến, để chúng tôi tiến tới tương lai. Cô luôn dành những điều tốt đẹp đến cho chúng tôi và cô luôn mong chúng tôi trở thành một con người tốt, làm những việc có ích cho xã hội. Tuy năm học cũng đã gần kết thúc, tôi và cô cũng sẽ chẳng ở bên nhau lâu hơn nữa được đâu, tôi rất là buồn vì không được gặp mặt cô, không được trò chuyện, không được nghe những câu chuyện vui mà cô đã kể. Trong khoảng thời gian còn lại của năm học kỳ II, tôi sẽ cố gắng chăm chỉ, rèn luyện học tập để cô vui. Tôi sẽ làm theo lời cô dặn thậm chí sẽ khắc mãi trong tim. Tôi không thể níu giữ cô được bởi vì cô còn phải dạy cho những học sinh khác nữa, cô không thể nào dạy cho mình tôi.

Tuy biết rằng tôi và cô sẽ mãi xa nhau nhưng tôi sẽ luôn nhớ về ánh mắt, lời nói, cử chỉ và những bài giảng dạy của cô đã chỉ dạy cho chúng tôi trong suốt một năm. Và tôi rất muốn nói cho cô một điều, nhưng điều này không thể nói một cách bình thường được mà tôi phải la thật lớn cho cả thế giới cùng nghe rõ lời nói của tôi:

-Cô ơi! em yêu cô lắm cô có biết không và em rất là cảm ơn những lời dạy của cô trong những ngày tháng qua!

Sau khi đọc xong bài viết này, em mong quý thầy cô Trường THCS Lê Hồng Phong hãy nhắn gửi đến cô Lê Thị Phượng, giáo viên Chủ nhiệm của lớp 6A4. Em cũng rất là cảm ơn./.

NGUYỄN THỊ KIM NGUYÊN - LỚP 6A4
Giải khuyến khích

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Vu Lan Bồn


A. Mở Ðề
1. Công ơn sanh thành dưỡng dục rất lớn lao:
Chúng ta thường nghe câu ca dao:
"Công cha như núi Thái sơn;
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".
(Công ơn cha mẹ thật quá lớn lao như núi cao, bể cả).
Mẹ thì chín tháng cưu mang, ba năm cho bú mớm, suốt đời chỉ biết hy sinh cho con. Khi đang ăn cũng như khi ngủ nghỉ, hễ con cần đến là có mẹ ở bên cạnh. Con lỡ đại, tiểu tiện ở trên mình, mẹ vẫn vui cười không chút hờn giận. Gặp cảnh nghèo hèn, mẹ nhịn bớt cơm cho con ăn, dành chỗ khô ráo cho con nằm (bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn). Rủi khi con đau ốm, mẹ ngồi bên cạnh, năm canh thao thức lo âu; chỉ khi con khỏe mạnh tươi cười, mẹ mới vui tươi hớn hở. Ca dao có câu:
"Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẫu tử".
Còn cha mẹ phải lo làm lụng vất vả để nuôi con. Nếu gặp cảnh nghèo khó, cha phải làm thuê, ở mướn, mua tảo bán tần, đổ mồ hôi lấy bát cơm, manh áo cho con. Ngoài cha còn dạy dỗ cho con học hành, ngày đêm lo lắng đào tạo cho con thành người hữu dụng, khôn ngoan, khỏi thua chúng kém bạn.
Công ơn cha mẹ nói ra bao nhiêu cũng không cùng.
2. Vậy làm con phải báo đền ơn cha mẹ:
Bất luận luân lý đạo đức nào, Ðông hay Tây, xưa hay nay; đều lấy chữ:"Hiếu" làm đầu. Một người con đã bất hiếu với cha mẹ, thì không còn việc xấu xa gì mà không làm được. Một kẻ vong ơn bội nghĩa như thế, thì không còn biết nhân nghĩa, bác ái, công bằng là gì nữa. Bởi vậy cho nên, người xưa có câu:
"Thiên kinh vạn quyển, Hiếu nghĩa vi tiên",
(Ngàn quyển kinh, vạn quyển sách, đều lấy Hiếu làm đầu).
Kinh Thi có nói một câu rất cảm động:
"Phụ hề sanh ngã, mầu hễ cúc ngã,
Ai ai phụ mẫu, sanh ngã cù lao,
Dục báo thâm ân, hiệu thiên võng lạc".
Nghĩa là cha sanh ta, mẹ nuôi ta. Hỡi ôi, cha mẹ sanh ta cực nhọc. Muốn đền đáp ân đức của cha mẹ, như vói lên trời cao chẳng cùng.
Phật cũng dạy:
"Phụ mẫu tại đường như Phật tại thế".
Nghĩa là cha mẹ còn sinh tiền, cũng như Phật còn ở đời. Xem thế, Phật đã đề cao biết bao sự hiện diện quí trọng của cha mẹ. Vì cha mẹ quí trọng như thế, nên Ngài dạy thêm:
"Hiếu vi vạn hạnh chi tiên".
(Hiếu thảo đứng đầu trong mọi việc).
Ðể Phật tử làm tròn nhiệm vụ hiếu đạo, nên đức Phật dạy pháp Vu Lan Bồn dưới đây.
B. Chánh Ðề
Vu Lan Bồn là một phương pháp báo hiếu có hiệu quả nhất. Nhưng trước tiên, chúng ta hãy hiểu nghĩa Vu Lan Bồn thế nào đã.
I. Ðịnh Nghĩa
Vu Lan Bồn là phiên âm theo tiếng Phạn. Người Trung Hoa dịch là: "giả đảo huyền", nghĩa đen là cổi trói người bị treo ngược; nghĩa bóng là cứu vớt những kẻ đau khổ nặng nề như đang bị treo ngược.
II. Nguyên Nhân Phật Dạy Pháp Vu Lan Bồn
Ngài Ðại hiếu Mục Kiền Liên, sau khi tu hành chứng được 6 phép thần thông, ngậm ngùi nhớ đến công ơn cha mẹ, Ngài tìm cách báo đáp. Dùng đạo nhãn xem trong thế gian, Ngài nhận thấy mẹ mình sanh làm loài ngạ quỷ, than thể ốm gầy, da bọc xương, thân hình tiều tụy, bụng lớn, đầu to, cổ nhỏ như ống chỉ, đói khát suốt năm không được ăn uống. Thương xót quá, Ngài liền đem bát cơm đang ăn dâng mẹ. Ngài vận thần thông, bưng bát cơm đi đến chỗ mẹ ở. Bà mẹ khát khao, nên khi được cơm, lòng tham nổi lên, sợ người cướp giựt, lấy tay trái che giáu bát cơm, tay mặt bốc ăn. Bởi lòng tham lam độc ác trong tiền kiếp trước nổi bừng lên, nên cơm mới đưa vào miệng, thì hóa thành ra lửa, bà chẳng ăn được.
Ngài Mục Kiền Liên thấy thế, hết sức đau buồn kêu khóc thảm thiết. Ngài liền trở về bạch Phật, thuật lại như trên và cầu Phật chỉ dạy cho phương pháp cứu độ thân mẫu.
III. Phật Dạy Pháp Vu Lan Bồn Cho Ngài Mục Kiền Liên
Sau khi nghe Ngài Mục Kiền Liên thỉnh cầu phương pháp báo hiếu, Phật dạy rằng:
"Nầy Mục Kiền Liên! Mẹ của ông do lòng tham lam, độc ác đã tạo ra tội lỗi nặng nề trải qua nhiều kiếp, nay sanh trong ác đạo, làm loài ngạ quỷ nên không thẻ một mình ông cứu độ được. Mặc dù lòng hiếu thảo của ông vô cùng lớn lao, cũng không sao chuyển được hoàn cảnh, chẳng khác gì chiếc thuyền con, không thể chở được tảng đá lớn. Vậy ông phải nhờ oai thần của chúng Tăng trong mười phương, đức lớn như biển, mới cứu độ mẹ ông được giải thoát. Ta nay sẽ vì ông, chỉ dạy phương pháp cứu rồi, khiến cho cha mẹ ông xa lìa được các điều tội lỗi.
Nầy Mục Kiền Liên! Ngày rằm tháng 7 là ngày Tự Tứ của chư Tăng trong mười phương, sau ba tháng an cư kiết hạ, sách tấn tu hành. Ngày ấy cũng là ngày hoan hỷ của các chư Phật, vì thấy chư Tăng sau ba tháng an cư kiết hạ, đã tiến bộ rất nhiều trên đường tu học, các nghiệp được thanh tịnh, ba món vô lậu học được tăng trưởng, công đức thêm nhiều đến ngày viên mãn. Vậy ông nên nhân ngày ấy làm lễ Vu Lan Bồn để báo hiếu cho mẹ ông.
Ông hãy sắm đủ các món trai diên trăm mùi, năm thứ trái, cùng hương dầu đèn nến, giường chõng, chiếu chăn, mùng mền, quần áo, thau rửa mặt, khăn lau tay; tóm lại là đủ bốn món cúng dường quí báu trong đời. Rồi ông phải thân hành đi rước các vị Ðại Ðức Tăng trong mười phương, hoặc những vị thiền định trong núi rừng, chứng được bốn quả Thánh, hoặc có vị kinh hành dưới cội cây được sáu phép thần thông tự tại hàng Thanh Văn, Duyên Giác, các vị Thánh Tăng, hoặc các vị thập địa Bồ Tát thị hiện làm thầy Tỳ kheo v.v...Ông phải thành tâm kính lễ trai Tăng cúng dường và thỉnh cầu chư Tăng chú nguyện cho vong linh mẹ ông được thoát khổ. Nhờ công đức chí thành chú nguyện, vong linh mẹ ông đã được siêu thoát. Cũng như tảng đá dù nặng trăm cân, song có nhiều người khiêng, thì dời đi đâu cũng được".
Ngài Mục Kiền Liên vâng lời Phật dạy, đến ngày rằm tháng 7 làm lễ Vu lan, sắm đủ các vật liệu, rước chư Tăng trong mười phương thành tâm kính lễ trai Tăng cúng dường, nên vong mẫu của Ngài được thoát khỏi kiếp ngạ quỷ, sanh về cảnh giới lành.
IV. Ngài Mục Kiền Liên Hỏi Phật Các Hàng Phật Tử Ðời Sau Có Thể Làm Lễ Vu Lan Bồn Ðược Không? : 
Sau khi thấy thân mẫu được thoát khổ, Ngài Mục Kiền Liên hết sức vui mừng, liền đến trước Phật chấp tay bạch rằng:
Bạch Thế Tôn! Thân mẫu của con được nhờ công đức Tam Bảo và oai thần của chư Tăng, nên được thoát ly kiếp ngạ quỷ khổ não. Vậy về đời sau, trong hàng Phật tử, nếu có người muốn làm lễ Vu Lan Bồn nầy, để cứu độ cha mẹ hiện tại cũng như cha mẹ nhiều kiếp trước, chẳng biết có được không?
Phật dạy rằng:
"Quý lắm! Nầy Mục Kiền Liên! Ðời sau, nếu có được các thầy Tỳ kheo và Tỳ kheo ni, vua, Thái Tử, các quan tể tướng, những hàng tam công cho đến thứ dân, vì lòng hiếu thảo muốn đền đáp công ơn cha mẹ hiện tại hay quá khứ, thì cứ ngày rằm tháng 7 là ngày "Phật hoan hỷ", làm lễ Vu Lan nầy, để cúng dường trai Tăng. nhờ công đức của chư Tăng chú nguyện, cha mẹ hiện tại được tăng long phước thọ, khỏi những điều tai hoạn, khổ não, còn cha mẹ bảy đời trước thì khỏi bị khổ ngạ quỷ, được sanh trong cõi nhơn thiên, hưởng phước vui vẻ không cùng".
Khi đó Ngài Mục Kiền Liên và bốn chúng Ðệ tử hoan hỷ vâng làm. Và từ đó về sau, mỗi năm cứ đến ngày Rằm tháng 7, các hàng Phật tử chí hiếu, đều có làm lễ Vu Lan để đền đáp công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ.
V. Ý Nghĩa Ðứng Ðắn Và Ðầy Ðủ Của Sự Báo Hiếu Theo Quan Niệm Ðạo Phật 
Tất nhiên sự báo hiếu không những chỉ nhắm vào một lễ Vu Lan. Không phải mỗi năm chỉ tổ chức một lễ Vu Lan, là đã tự cho mình là người con chí hiếu vì đã làm đầy đủ hiếu đạo.
Như trên đã nói, công ơn cha mẹ rộng như trời bể, làm con suốt đời báo ơn cha mẹ vẫn chưa vừa. Nhưng trong lúc báo hiếu, phải có quan niệm sáng suốt, đúng đắn mới thật có lợi ích và hiệu quả.
Báo hiếu có nhiều cách, nhưng không ngoài hai phương diện: vật chất và tinh thần.
1. Báo hiếu về vật chất: Người Phật tử phải hầu hạ vâng thờ, thay làm các việc nhọc săn sóc miếng ăn thức uống, áo quần, chiếu giường, chỗ nghỉ ngơi, không để cho cha mẹ thiếu thốn, lo nghĩ. Song người Phật tử phải sáng suốt trong khi báo hiếu, không nên quá chiều theo ý muốn của cha mẹ mà tạo những nghiệp dữ, như sát nhân, hại vật, gây tội lỗi để làm cho cha mẹ sung sướng trong vật chất. Làm như thế không phải là báo hiếu mà chính là bất hiếu, vì đã gây tạo tội lỗi thêm cho cha mẹ và cho mình.
Vả lại, báo hiếu về vật chất, dù đầy đủ cho mấy đi nữa, cũng chẳng qua làm việc cho cha mẹ được vui vẻ thỏa mãn trong một kiếp hiện tại mà thôi. Cái vui vật chất là vui giả tạm, vui trong vòng sanh tử luân hồi. Vậy sự báo hiếu về vật chất chưa phải là đủ.
2. Báo hiếu về tinh thần. Người Phật tử phải tiến lên một tầng nữa, là lo báo hiếu về tinh thần. Báo hiếu về tinh thần là làm sao cho tinh thần của cha mẹ được nhẹ nhàng, cao thượng và đi dần đến chỗ giải thoát. Phật tử phải khuyên cha mẹ tin nhơn quả tội phước và quy y Tam Bảo, bố thí phóng sinh, niệm Phật , làm các việc lành, giữ giới và tu nhơn giải thoát. Có như thế, thì không những trong hiện tại cha mẹ được yên vui, thanh tịnh và đời sau cũng được nhiều phước báo, và sinh trong cảnh giới sáng sủa nhẹ nhàng.
VI. Quyết Nghi
1. Có người nghi: Chư Tăng chỉ tụng kinh chú nguyện làm sao vong linh được siêu độ? 
Ðáp: Tinh thần của người ta rất mạnh, mỗi khi chúng ta tập trung tư tưởng, chăm chú vào một việc gì, thì sẽ thấy sức mạnh của nó phi thường. Kinh nói: "Chế tâm nhứt xứ, vô sự bất biện"; nghĩa là: để tâm định lại một chỗ, thì không việc gì làm không thành tựu. Chúng ta thấy như các nhà thôi miên, dùng tinh thần sai sử người đi, đứng, nằm, ngồi, v.v...đều được cả. Người thế gian dụng tâm còn được như thế, huống chư Tăng trị trai giữ giới thanh tịnh tu hành, tất nhiên tinh thần phải sáng suốt, mạnh mẽ hơn. Như thế mà các vị lại tập trung tư tưởng, thành tâm chú nguyện thì vong linh quyết nhờ sức mạnh của chư Tăng mà được siêu sanh. Lại nữa, Phật và Bồ Tát sẵn có làng từ bi tế độ, thương tất cả chúng sanh như mẹ thương con. Chúng ta cảm, thì lo gì các Ngài không ứng hiện? Cúng như mặt trăng luôn luôn sẵn có ánh sáng, nếu nước hồ không xao động và lóng trong, thì trăng kia sẽ chiếu xuống tận đáy hồ.
2. Có người hỏi: "Y như lời Phật dạy trong kinh Vu Lan, thì phải sắm cho đủ các thứ thực phẩm và vật dụng quý báu để cúng dường chư Tăng. Như thế đối với những người nghèo hèn thì sao?
Ðáp: Bổn ý của Phật dạy chúng ta là phải chí thành và tận lực trong việc lo sắm đủ những thứ ấy. Ðối với những kẻ nghèo khó, nếu họ đã tận lực mà chỉ mua được một nén hương hay đĩa quả, nhưng có lòng chí thành, thì cũng đủ lắm rồi. Trái lại, nếu có người sắm dư giả các vật mà chưa chí thành, thì cũng chưa có thể gọi là đầy đủ.
3. Có người hỏi: Ngài Mục Kiền Liên thần thông đệ nhất, tự mình có thể cứu vớt cha mẹ được, cần gì phải nhờ đến chư Tăng. Cũng như các ông quan lớn trong xứ, đủ thế lực, có thể cứu bà con có tội được rồi, cần gì phải nhờ đến các quan khác?
Ðáp: Bà Thanh Ðề bị tội khổ, do trước kia tâm bà gây nên. Hôm nay nhờ Ngài Mục Kiền Liên là con hiếu thảo, sắm các lễ vật cúng dường Phật, Tăng, lúc ấy bà sanh lòng hoan hỷ cũng muốn cúng dường Phật, Tăng. Do đổi niệm bỏn sẻn, trở lại tâm rộng rãi, mà bà được giải thoát. Nếu như chỉ nhờ đức chúng Tăng mà tâm bà không hoan hỷ mở rộng, thì cũng khó mà cứu vớt được.
C. Kết Luận
Chúng ta đã rõ biết hiệu quả tốt đẹp của lễ Vu Lan. Vậy chúng ta nên noi theo gương của Ngài Ðại hiếu Mục Kiền Liên mà báo hiếu, thì chắc chắn cha mẹ hiện tại và bảy đời trước đều được thoát khổ ngạ quỷ u đồ, và hưởng vui giải thoát. Chuyện "Mục Liên, Thanh Ðề" không có gì là hoang đường, huyền bí, mà là một hiện tượng có thể giải thích được. Ðó là do lòng hiếu thảo chí thành của người con và công đức trì trai, giữ giới thanh tịnh trong ba tháng hạ, thúc liễm tu hành của chư Tăng, thành tâm chú nguyện, nên có sức mạnh cảm thông và kích thích đến tâm hồn người đau khổ, làm cho họ thức tỉnh cơn mê, xoay chuyển tâm niệm ác, hướng về nẻo thiện. Nhờ sự chuyển hướng của cái tâm này, mà họ thoát khỏi sự hình phạt đau khổ mà trước kia chính cũng do cái tâm ấy tạo ra. Trong kinh có nói: "Tâm có thể tạo nghiệp, mà tâm cũng có thể chuyển nghiệp". Kìa, như nhà thôi miên học, chỉ tập trung tư tưởng mà còn có thể xoay chuyển sự vật được, huống chi sự chú nguyện của chư Tăng, là kết tinh của bao nhiêu phước đức trí huệ, thanh tịnh, lại không thông cảm đến người ở chốn tội khổ hay sao? Nghiệp lực sâu thẳm vô biên, thì tự lực và nguyện lực cũng dõng mãnh vô lượng, có thể chuyển được tâm người tạo nghiệp, đập vở được lao ngục xiềng xích khổ hình ở chốn u đồ.
Pháp Vu Lan nầy chính là phương pháp thần diệu để cứu rỗi vong linh cha mẹ trong cảnh khổ tối tăm.
Nhưng chúng ta phải luôn luôn nhớ rằng; báo hiếu không phải chỉ đời khi cha mẹ đã khuất bóng và mỗi năm chỉ một lần cử hành lễ Vu Lan là đủ.
Người con chí hiếu, bao giờ cũng vui sướng khi thấy cha mẹ còn ở bên mình và tận lực phụng dưỡng cha mẹ, để cha mẹ được thảnh thơi về cả hai phương diện vật chất và tinh thần.
Như thế mới khỏi hối hận và than thở như Thầy Tử Lộ:
"Mộc dục tịnh nhi phong bất đình !
Tử dục dưỡng nhi thân bất tại".
(Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng ! Con nuôi dưỡng báo hiếu mà cha mẹ chẳng còn sống).

-Vu Lan Bồn, Hoà Thượng Thích Thiện Hoa, trích từ trang nhà http://www.quangduc.com, quyển sách Phật Học Phổ Thông, Khoá thứ hai:Thiên Thừa Phật Giáo, trích ngày 8 tháng 5, năm 2011

NGÀY CỦA MẸ !


Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

NGÀY CỦA MẸ CÓ TỪ KHI NÀO ?

Chủ Nhật, 08/05/2011, 05:43 (GMT+7)

Ngày của mẹ có từ khi nào?

TT - Để kêu gọi sự tôn vinh của xã hội dành cho những người mẹ, bà Julia Ward Howe - nhà thơ người Mỹ - đã đưa ra bản tuyên ngôn Ngày của mẹ vào năm 1870.

Tuy nhiên mong muốn này nhanh chóng bị phản bác sau đó bởi nhiều yếu tố khác nhau. Dẫu vậy, hành động của bà Howe đã gây ảnh hưởng lớn đến nữ giới trong xã hội Mỹ lúc bấy giờ, đặc biệt là với bà Ann Maria Reeves Jarvis - một nữ giáo viên ở tiểu bang West Virginia.

Bà Maria sau đó cùng người con gái của mình có tên Anna Marie Jarvis từng bước gầy dựng thành công Ngày của mẹ tại Mỹ sau rất nhiều lần đấu tranh thất bại. Năm 1909, thánh lễ vinh danh người mẹ đã lan rộng tới 46 tiểu bang tại Mỹ và dần ảnh hưởng đến cả hai quốc gia láng giềng là Canada và Mexico.

Vào năm 1914, Ngày của mẹ được Tổng thống Hoa Kỳ Thomas Woodrow Wilson chấp thuận, chính thức phổ biến trên toàn nước Mỹ.

Hiện nay Ngày của mẹ được hầu hết quốc gia trên toàn thế giới kỷ niệm với nhiều mốc thời gian khác nhau. Tuy nhiên phổ biến nhất vẫn là vào ngày chủ nhật thứ nhì của tháng 5 (tương tự Ngày của mẹ ở nước Mỹ).

Tại VN, Ngày của mẹ đã được các bạn trẻ trong nước đón nhận nồng nhiệt khoảng 10 năm trở lại đây và được biến thành một sự kiện đầy ý nghĩa trong rất nhiều gia đình.



Tờ Global Times đưa tin vào ngày 4-5 vừa qua, tại một trường cấp II ở tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc), toàn bộ học sinh của trường đã đồng loạt quỳ xuống (ảnh), cầm thư trên tay và đọc to những lời cảm ơn công dưỡng dục của cha mẹ... trước mặt các bậc phụ huynh.

Hoạt động trên bắt nguồn từ ý tưởng của một học sinh trong trường. Ý tưởng này sau đó nhận được phản hồi rất tích cực từ hầu hết học sinh cũng như giáo viên trong trường. Nhà trường đã quyết định thực hiện ý tưởng trên tại trường để giúp học sinh có cơ hội thể hiện tình cảm của mình với gia đình.

CÔNG NHẬT tổng hợp

MẸ LÀ PHẬT !

KÍNH GỞI ĐẾN QUÍ THẦY CÔ,CÁC ANH CHỊ,VÀ CÁC BẠN NHÂN NGÀY CỦA MẸ 08/05/2011

MẸ !

 
KÍNH GỞI ĐẾN QUÍ THẦY CÔ,CÁC ANH CHỊ ,VÀ CÁC BẠN NHÂN NGÀY CỦA MẸ 08/05/2011

Lời Mẹ Ru-Trịnh Công Sơn-Khánh Ly



Gửi về Mẹ yêu dấu...

Chào các bạn!

Mình là N. Thạch Long đây.

Bao năm tháng lùi xa, bụi thời gian đã nhấn chìm vào quên lãng. Giật mình tỉnh giác cảm thấy mình cô đơn, lạc hậu và bé nhỏ.

Mới hôm qua, tình cờ nhìn thấy các bạn đang tung tăng trên mạng - Các bạn đúng là những vì sao đang tỏa sáng - Mình cảm thấy hạnh phúc lây sang đang dâng tràn và thật cảm xúc. Có lẽ do sự tỏa sáng của quí bạn mà mình đã biết ngước nhìn. Cám ơn máy vi tính, cám ơn Internet.

Tất cả đều qua đi, bao kỷ niệm buồn vui của thưở học trò cũng đã phai mờ, chỉ dư âm tình người, tình đời. Thấy thương quá Hải Long ơi. Mình thành thật xin lỗi vì sự vắng mặt cuộc họp bạn vừa rồi với lý do rất dễ ghét. Thôi - See you again.

Thạch Long 26-04-2011
Trần Thị Nhi.
062.2221503

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

BIẾT GÌ KHÔNG


Biết gì không trong nỗi buồn mùa hạ
Tiếng ve sầu đang hát khúc ly ca
Biết gì không vài cánh bướm qua nhà
Chúng xơ xác bay qua vùng tâm bão

Biết gì không trong đêm này ảo não
Một mình ta hư ảo với riêng mình
Biết gì không khi chỉ có lặng thinh
Là đối diện với niềm đau ai biết

Biết gì không hay đã là biết hết
Một ngày kia con bướm sẽ không về
Một ngày kia cũng vắng cả tiếng ve
Mùa hạ khóc, thương phượng buồn rũ cánh.


KIM HƯỜNG .