Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Thầy Phi Dạy Môn Anh Văn

Sáng nay mt đọc thư bạn Lành trong tình cờ tìm được thầy Kai.
Làm mt nhớ lại khoãng chừng 4 năm trước mt có dự họp mặt nhóm cựu hs-PBC-PT in Houston,Texas.
MT có gặp thầy Phi(quên họ thầy).Sau đó mt tìm lại những số phones cũ,thì may mắn tìm được.
Sau đó mt gọi và có mời thầy vào nhóm HL của chúng ta và thầy đã đồng ý tham gia.
Hiện tại thầy đang sinh sống tại North Corolina,U.S.A.

Hy vọng bạn HGK đã cho tên thầy vào HL-PBC blog sớm.
Chúng ta sẽ chào đón thầy vào nhóm chúng ta một ngày rất gần.
mt


Như đã dấu yêu-Ngọc Lan

BẤT NGỜ TÔI ĐÃ GẶP THẦY

Cách đây 4 tháng, trong bài viết “Đôi điều về ngày họp mặt lần thư I” tôi có nhắc đến một vài kỷ niệm về Thầy Hoàng Thành Kai và mong muốn một ngày nào đó được gặp lại Thầy. Quả là “trái đất vẫn tròn” và trong cái không gian tưởng chừng như mênh mông như vô tận ấy, tôi đã được gặp lại Thầy. Việc gặp lại, nói chính xác là liên lạc được với Thầy thật bất ngờ và xúc động, bất ngờ hơn những gì mà tôi tưởng tượng.

Hôm ấy, ngày 10/7/2010, trong cuộc gặp gỡ các bạn tại nhà tôi, qua thông tin từ anh Lê Văn Liễu và nhiều cuộc điện thoại về Mũi Né, tôi đã có trong tay số điện thoại và quyết định gọi ngay cho Thầy mặc dầu lúc này cuộc vui của các bạn bắt đầu và cũng đúng lúc bạn Trần Vĩnh Lại sau hơn 30 năm không gặp đang bước vào nhà.

- Có phải Thầy Kai không ạ - Tôi là Kai đây - Chào Thầy, Em là Lành Thạch Long - Lành hả! Tôi nhớ ra rồi. Cũng lại thật là bất ngờ, chỉ nghe một vài câu đầu tiên sau chừng ấy năm xa cách mà Thầy đã nhận ra tôi. Tôi nói chuyện với Thầy gần 30 phút, bỏ mặc các bạn “tự xử” cuộc vui. Trong khi nói chuyện thì Thầy đang trên xe vào Sài Gòn và công việc cũng vội nên không thể quay lại nhà tôi thăm các bạn được, hẹn một ngày không xa về lại Việt Nam tìm gặp đồng nghiệp và học sinh cũ. Thầy còn nhớ và hỏi thăm Hoàng Gia Kế, Mai Chí, Nguyễn Thị Em (Dung) và nhiều bạn khác.

Tôi kể lại cho các bạn nghe và tối hôm ấy điện cho Hoàng Gia Kế biết, vừa nhắc đến tên Thầy, giọng nói ở đầu dây bên kia như nghẹn lại, bạn ấy xúc động và không cầm được nước mắt.

Qua trò chuyện, lần này Thầy về Việt nam, trên đường vào Sài Gòn, có ghé Mũi Né, tìm được 2 người học trò, đến trường (Lê Hồng Phong bây giờ) chụp hình kỷ niệm.

Sau những lần điện thoại, câu cuối cùng Thầy nói với tôi “nhớ giữ liên lạc với Thầy” như nói lên tấm lòng của người thầy mong muốn tìm lại học trò của những ngày xa xưa ấy
.
Ngày xưa, hình ảnh người Thầy mẫu mực trên bục giảng làm biết bao thế hệ học sinh phải ngưỡng mộ và tôn kính; ngày nay hình ảnh của người Thầy sau nhiều năm vẫn còn nhớ từng cái tên, từng khuôn mặt và tìm về thăm học trò xưa thật đáng quý mến và trân trọng biết bao.

Lê Thị Lành

dinhlang_vo

DÒNG TẢN MẠN

Trước khi đặt bút viết những dòng tản mạn này. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới phải ngồi trên chiếc xe cà tàn của quá khứ đời mình để quay về lại những núi đồi , sóng cát của một thời mà mặc dù tôi có muốn quên cũng đầy ấp nỗi nhớ này.

Phải bắt đầu từ sân ga nào đây, có quá nhiều quãng đời cho ta trở về , để chìm đắm vào đó. Để nhớ nhung, suy gẫm, buồn thương và nhận diện lại mình. Thôi thì cứ bắt đầu từ nơi tốt đẹp nhất của đời người. Cái không gian mộng mị ấm áp đầy ấp tuổi thơ của một thời là hành trang đầu đời mà thầy cô đã giúp đỡ cho ta bước đi và đi suốt cuộc đời mình.

Ngẫu nhiên trở thành học sinh trường trung học Hải long là niềm tự hào lớn nhất của đời tôi. Một ngôi trường rất ngộ nghĩnh, ngộ nghĩnh tất cả, không gian, trường lớp, thầy cô và cả học trò nữa. Một ngôi nhà cổ tích với nhiều câu chuyện cổ tích [tôi không gọi ngôi trường vì thực sự nó là môt ngôi nhà cổ. Mặc dù thời gian đã làm nhạt nhòa đi rất nhiều cái không gian mơ mộng ấy. Nhưng chính sự phai nhòa càng tô vẽ thêm vào bức tranh quá khứ của riêng tôi những tận cùng của nỗi nhớ và niềm khát khao được trở lại mặc dù vẫn biết :

Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.
[thơ Thôi Hiệu]

Cho dù người xưa có về nơi nao, cho dù nơi ấy chỉ còn hoa đào năm cũ nở cùng hơi thở nồng nàn của gió đông về. Tôi vẫn muốn trỡ lại,vẫn muốn tìm thấy những bóng dáng thân thương ngày nào ẩn tàng trong ngôi trường hoang tàn đổ nát ấy. Những kỷ niệm ngọt ngào một thời. Làm sao có thể quên được phải không? Làm sao quên cô Mai Nương những chiều ở nhà bác Cẫm với giọng ca ấm áp trữ tình :

Thời gian tựa cánh chim bay
Qua dần những tháng cùng ngày
Còn đâu mùa cũ êm vui
Nhớ thương biết bao giờ nguôi
[nhạc Cung Tiến]

Vâng không còn mùa cũ êm vui nữa để cho nỗi nhớ dâng đầy trong mỗi chúng ta và niềm khát khao trở lại

Mũi Né ơi người xưa đã xa
Mùa ơi gió bất nhớ không ngờ
Năm nay em có về ăn tết
Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ
[thơ Đỗ Nghê]

Ta ngậm ngùi không phải là một chút ấu thơ mà:

Ngậm ngùi nghìn nỗi nhớ nhung
Lang thang chốn gió rực hồng tuổi thơ
Ai về lối cũ trường xưa
Có nghe cung bậc gió mưa một thời.
[thơ đìnhlang]

Biển Mũi Né vẫn vỗ đều như ngày nào, vẫn êm đềm như những ngày ta còn trẻ. Những ngày rủ rê nhau lang thang trên biển. Thầy trò cùng nắng gió vui vẻ bên nhau. Làm sao có thể quên được thầy Vĩnh Diên với bộ bà ba nâu, vị thần lửa khả kính của chúng ta trong đêm lửa trại ngày nào.

Nào là:

Anh em ơi mau cố chất cây khô vào đây đốt dùm
Đêm khuya nghe tiếng tí tách cây khô nổ vang chốn này
Hay càng khuya càng cháy bập bùng……..

Làm sao có thể quên Thầy Khải, cô Hường hiền hậu dễ thương, Cô Anh duyên dáng tươi tắn; thầy Cương tế nhị sâu sắc, Cô Mai Nương hồn nhiên nghệ sĩ và một lũ học trò ngỗ nghịch… Bây giờ đi đâu về đâu….?....?

Sự trải nghiệm của bản thân mình với cuộc đòi sau mấy mươi năm dù có làm cho ta thành công hay thất bại,cho ta nhớ hay quên trong cuộc hành trình đi về cõi hư vô này liệu có còn trời nào cho mây tím đi tìm hay không?

Trời còn mây tím để gió đi tìm
Dấu vết chân em qua bao nhiêu chiều
[nhạc Ngô Thụy Miên]

Có còn nghe đươc tiếng hát cô MN ngày nào:

Em ơi mai chị đi em đừng buồn
Xa nhau nghe nhiều thương hơn giận hờn
Chị về chị nhắc tên em kỷ niệm nhiều lắm sao quên

Hay:

Mai chị về rồi vàng son tuy ngập lối
Riêng còn một người ai đó em biết rồi
Ngày chị đi hoa lá hoen cài vào áo
Mưa thấm lên đôi má đào
Khi tình yêu chết theo năm nào
[nhạc Anh Bằng]

Tiếng hát thật tuyệt và cũng thật tuyệt để mọi người nghĩ về nhau phải không ?
Nắng chiều bao giờ cũng còn sót lại trên môi ta một chút hồng phai ấm áp. Để đôi môi hững hờ ngày nào lần tìm vào đêm tối của quá khứ, mặc dù muộn màng nhưng nụ hôn vẫn làm cho tuổi thanh xuân ta sống dậy và đâu đó trong chuỗi đời dài này ta lại tìm thấy nhau, tìm được nhau:

Tìm nhau như chim mộng tìm người mơ
[nhạc Pham Duy]

Mặc dù chỉ trong khoảnh khắc hội tụ để rồi chia xa, một lần chia xa nữa trong cõi muôn trùng.

Thôi cho tôi trả lại các bạn khung trời nắng gió Mũi Né ngày nào Những kỷ niệm buồn vui thủa nào. Trả lại tất cả để mỗi chúng ta tự tìm về nơi ấy chút riêng cho mình. Bản tình ca ấy mỗi người hãy viết lên, hát và giữ lấy .

Nắng chiều nhạt nhòa và sóng biển cứ mãi vang. Tôi như đi vào cõi vô tận của hoang đường xa xưa ngày nào, và chợt thèm một giấc ngủ chiều. Thay cho lời kết:

Khói thuốc xanh vờn quanh lối xưa
Đêm đêm sông đáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ.
[thơ Quang Dũng]

Thân tặng hlpbc6875.

Viết theo lời yêu cầu của Mai Chí.

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

Thăm Trường

...Hải Long ngày ấy...vẫn bây giờ
Thời gian đã phủ nét hoang sơ
Dừng chân một thoáng, chiều thu muộn
Lá vàng một chiếc bổng thành thơ...


mn30/09/04

Ừ Tôi

Ừ, tôi rẻ lối theo chàng
Về nơi có thảm hoa vàng rong chơi
Ừ, tôi chân đất thảnh thơi
Cười trong nắng gió chơi vơi cùng diểu
Ừ, tôi ngồi ngắm ráng chiều
Rạt rào sóng vỗ thủy triều dâng nhanh
Ừ, tôi đã đến bên anh
Đàn trầm khúc hát đêm xanh ngút ngàn
Ừ, tôi môi mặn nồng nàn
Tan trong biển sóng ngập tràn bờ xa


08/2008

Thùy

Nét Đẹp Quê Hương

Hình của Kiến gửi vô hộp thư Blog


Biển Chiều



Chiều Đồi Cát

CHO TUI VUI VỚI

Nhìn tất cả, mình ước gì có đôi cańh ,̣" cái nầy phải nhờ Laǹh đặt hàng ở Anh Do ".
Thanh Vân tới đâu là mang mùa Xuân kèm theo sự đỗ vỡ đến đó , cứ đễ TV làm hàng mẫu đi đừng có ai dại dột mướn Vân về làm Osin , cỡ lương Giám Đốc và Phó Giám Đốc như 2 bạn VL và MC không đủ tiền sắm bát đĩa đâu , và còn nữa ,cái nhí nhãnh và dễ thương của TV dễ làm các ông chủ động đậy lắm , thôi thì kiếm chỗ nào có nuôi cá hoặc tôm gì đó cho nó vào làm , trả lương tượng trưng thôi , nuôi cho ăn cơm là chính , tánh nó rất ham chơi, có tí tiền trong túi là sẽ trốn đi phiêu lưu ký thôi , kiếp trước là con dế mèn đấy

Thân Vân như tấm Lụa Đào
Phất phơ trước gió, rớt vào hồ tôm

Nhắc đến thầy Hổ mình cũng có 1 kỷ niệm đáng nhớ , hồi thầy làm Hiệu Trưởng nhà trường tổ chức cấm trại , thầy có đưa Cô và 2 nhóc đi nữa , không hiểu cách nào mà cái LŨ QUỈ bợ được nguyên thùng mỳ tôm mà đầu hôm thầy làm cái gối kê đầu ngủ , còn mình thì được cho 1 gói vì có công là" biết mà không tố giác " sáng ra Thầy chửi, còn LŨ Quỉ làm mặt tỉnh như là vô can ,mình cảm thấy tội lỗi vô cùng vì mang tội tiêu thụ của gian ,Thầy có thằng con trai thứ 2 , cặp mắt to như mắt con cù lần ,mặt muĩ cả ngày tèm lem ,đã hơn 40 năm rồi mà mình tưởng mới hôm qua các bạn ạ..
Nhìn hình thấy ai cũng tươi như bông thích thật đấy , bạn VL chụp hình với TV trông như 2 "RỢ chồng" còn T.H với TV còn có vẻ "TÈ LẸT" lắm lắm ..cái này người ta gọi là tình trong như đã , mà mặt ngoài còn e đấy mọi người ạ..

ML

Đón tiếp VL phần 2

Sau khi đón vợ chồng Bảy B thì đến Kỳ, Vĩnh Lại, Hào, vợ chồng Võ thi Thu, . 3 bà lật đật đi làm mấy món ăn chơi. Không biết cơm Hải Nam của Vân nấu có ngon không mà ăn hết nồi ( hay tại đi xa không ăn cơm nhà nên đói bụng ), Bảy B làm món gỏi gà rất nhanh và rất ngon, Lành mướn đầu bếp bên Mỹ về, tiền lương thì để MC trả, nấu dỡ thì xấu hổ thầy ML ( M Thân chuẩn bị tinh thần đón tiếp món hoành thánh của TV).
Vân đang đau khổ vì chưa lãnh lương của biệt thự NL ( Vân sẽ đõi lương từ giám đốc VL và phó Giám đốc MC).
Anh Liễu đem món cá nục tươi từ MNé lên quá ngon.
Anh Mau ( trước nhà Lành ) tặng một nồi cháo cá lóc sau khi hát karaoke để tăng sức hát tiếp. Chương trình hát có hợp ca mấy bài vọng cổ rất mùi.
Theo như Vân kể thì các bạn bắt đầu chấm điểm cho vào chung kết ( Kế, Mai Thân dự bán kết trên online ) còn MC thì TV hát thế đã rớt rồi.
Cuộc thi hát và ăn chơi đã kết thúc lúc 11 giờ ngày thứ bảy, hẹn các bạn phần 3 vào ngày mai.
Vân dễ thương.

Lời Kỳ nói

Các bạn thân mến!
Thanh Vân từ Mỹ về trông đẹp gái và dễ thương. Kỳ không biết gì hết, tự dưng nghe cú phone của Thanh Vân và Lành gọi xuống Hàm Minh để gặp bạn học cũ, Kỳ cũng hơi bất ngờ không biết có gì đặc biệt không, nhưng nghe gặp lại bạn cũ nhất là Vĩnh Lại 40 năm chưa gặp nay có dịp gặp lại bạn học chung trường, chung lớp Kỳ rất mừng lật đật đón xe bus xuống Hàm Minh thì thấy Vân, Bảy B, Lành đang làm công việc nội trợ, phục vụ cho các bạn (nhậu một chầu đã quá); hát karaoke vui vẻ, VL hát rất hay, vợ chồng Lành số 1, còn Vân thì hát dở, đổ thừa là không có MC hát song ca. Bữa tiệc gặp các bạn thật vui và ấn tượng. Tuy rằng mỗi người ở cách xa nhau nhưng tình bạn lúc nào cũng thắm thiết. Chúc các bạn hạnh phúc và thành công. Xin chào
Nguyễn Chí Kỳ

Hình ảnh đón tiếp Vĩnh Lại







Thứ Sáu, 9 tháng 7, 2010

Họp Mặt Vĩnh Lại

Hôm nay thứ bảy đẹp trời,các bạn họp lại chuẩn bị đón người bạn rất lâu rồi chưa gặp , Thanh Vân phải dạy từ 4 giờ sáng để suy nghĩ chương trình đón tiếp bạn cho chu đáo. Gần 50km dưới cái nắng của Việt Nam cho dù nắng hay mưa cũng phải đi đón bạn. Phải đón 2 lần xe bus, đến ngôi biệt thự của Nhân Lành, vì đã giới thiệu cho VL biết ngôi biệt thự này sang trọng và hạnh phúc như thế nào,VL đòi ở khách sạn nhưng Vân nói biệt thự này sang hơn không biết VL có thất vọng không?, đặt biệt là VL ở đâu Vân ở đó (để vợ VL đọc ) thật ra là để chăm sóc cho bạn lúc không có vợ chứ không có gì khác hơn.
Bật mí cho các bạn biết VL có 1000 bức thư tình hay nhất nước VN, nhưng vợ VL đã đốt nên không biết thư đó ra sao, nhưng chắc hay hơn bà Mỹ Lệ viết thư tình cho trai
hồi nhỏ.
Chương trình gồm có:
- An trưa cá nục hấp cuốn bánh tráng rau sống chấm nước mắm me, gà nấu lá giang ăn bún ( còn một nửa chiều ăn nếu thiếu thì đổ nước thêm ), tráng miệng bằng thanh long đặc biệt 2 da, chuối sứ chín cây còn dưa hấu để chiều.
- Anh Liễu đem theo cây đàn guita, anh Nhân chỉnh máy karaoke xong rồi, kỳ này thiếu M Chí thì Vân hát thế, nếu dỡ thì đổi thừa MC, thanh van noi se nau mon com ga hai nam va hoàng thánh nếu mà nấu dở thì do 2 sư phụ không chỉ dạy đàng hoàng,không biết 4 con gà có đủ cho Vân phá hay không.
- Chương trình ca hát; Vân thế MC hát thi đua VL, phải chi mà HGK, MT vô bán kết thì chương trình sẽ hấp dẫn hơn, thôi đợt sau cho vô thẳng chung kết.
Bài viết tạm ngưng tại đây vì phải ra đón tiếp vợ chồng Bảy B.

QUÊN

Lòng muốn quên thôi thì đừng nhớ
Những chuyện buồn nhờ gió cuốn bay đi
Kiếp Phù Vân ngẫm lại chẳng có gì ?..
Ba vạn sáu ngàn ngày rồi cũng đến ../.


MỸ LỆ

Thứ Năm, 8 tháng 7, 2010

PHÔI PHA

Thu có về đâu mà lá rụng ?
Sầu có còn đâu mà mắt cay..!
Nhìn ai hạnh phúc đong đầy
Ta về gom hết mây bay xây cầu
Tuyết sương pha trắng mái đầu
Má môi cũng nhuộm thắm màu thời gian
Nhũ lòng thôi cố bình an
Cho tâm thanh tịnh giữa miền phù hoa *
Chuyện buồn đâu chỉ mình ta
Nỗi đau nào cũng phôi pha theo dòng



Mỹ Lệ

*(Cho tâm thanh tịnh giữa miền phù hoa ) câu này của 1 thiền sư .

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

dinhlang_vo

CUỐI NĂM

Cuối năm một cụm hoa vàng
Rực nơi cuối phố chiều hoang lạc loài
Quê hương xa cách mấy dặm đời
Thiên thu một lối theo dòng phôi pha
Xa nhau mấy bận sơn hà
Ân tình năm cũ cùng ai đi về
Thôi ta ở lại chốn xứ ngươi
Nghe thời gian đổ trong nôi nhân tình