Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013
Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013
Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013
Nhạc sĩ Vinh Sử của xóm nghèo
Năm 1970, qua sự giới thiệu của nhạc sĩ Ðỗ Lễ tác giả nhạc phẩm “Sang Ngang,” tôi được gặp và quen biết nhạc sĩ Vĩnh Sử.
Vinh sử là một người ăn nói khiêm nhường, tính vui vẻ, miệng cười “xòe xòe,” nói chuyện duyên dáng rất dễ thương nên nhanh chóng tạo cảm mến với người đối thoại. Ông không hút thuốc nhưng uống bia đều đều mỗi ngày dăm ba chai. Phương tiện di chuyển của Vinh Sử là chiếc xe mô-tô to đùng, còi xe khi là âm thanh tiếng chó sủa, khi là tiếng lợn ủn ỉn hoặc tiếng gà gà gáy te te, làm giật mình người chung quanh mỗi khi ông bóp còi.
![]() |
Nhạc sĩ Vinh Sử. (Hình: Trần Quốc Bảo cung cấp)
|
Nhạc sĩ Vinh Sử xuất thân ở xóm nghèo Vĩnh Hội, Quận 4, Sài Gòn, nên đa số nhạc phẩm của ông sáng tác đều dành cho giới nghèo sống trong xã hội, chẳng hạn như diễn tả về tình yêu được bày tỏ bằng ngôn ngữ đời thường rất mộc mạc chân tình trong nhạc phẩm “Nhẫn Cỏ Cho Em,” một bản nhạc ngay khi đưa ra công chúng đã nhanh chóng được đón nhận nồng nhiệt vì nội dung làm rung động lòng người: Anh nghèo nên chẳng nhẫn kim cương
tặng em theo sính lễ huy hoàng...
thì đây anh đan nhẫn cỏ
tặng em coi như bỏ ngõ, lòng anh chắc em đã biết
Tình yêu thuở học trò cũng vậy, thay vì trai gái tặng nhau món quà quý giá hay đắt tiền giá trị, Vinh Sử trái lại, tặng bạn cùng lớp nhành cây trứng cá, như mấy câu dưới đây của bài “Nhành Cây Trứng Cá”:
Bẻ một nhành cây, nhành cây trứng cá
Ðể khi vô trường, chia trái cho em
Hương trái mê ly, hai đứa xù xì
Cô giáo phạt quỳ, em lệ hoen mi
Thế rồi ở Quận Tư Khánh Hội xóm nghèo, Vinh Sử sáng tác tiếp bài “Gái Nhà Nghèo,” kể cảnh khổ của một cô gái nghèo, như sau:
Em vốn mang thân con gái nhà nghèo
Thay cha mẹ già lo đàn em yêu...
Tuổi trăng đôi tám mỹ miều
Mà nào em ước mơ nhiều
Khi biết nhà vách lá, cột xiêu...
Vinh Sử sáng tác rất phong phú, lúc ông chưa nổi tiếng đã có số lượng dồi dào cả trăm nhạc phẩm, ông mang đi bán cho các nhà sách và nhà xuất bản để xin ứng trước một số tiền xem như mượn nợ, khi nhạc ông xuất bản bán được sẽ khấu trừ lại. Ngoài ra người nhạc sĩ còn mang nhạc phẩm mình đến tặng cho các ca sĩ với hy vọng sẽ có giọng hát nào hợp để họ trình bày, giới thiệu nhạc phẩm của ông đến công chúng.
Chờ đợi mỏi mòn vô vọng, trong khi số nợ nần ông từng vay mượn nơi các nhà xuất bản ngày càng nhiều hơn. Cho đến một ngày, có một ca sĩ hát bài “Nhẫn Cỏ Cho Em” trên đài phát thanh Sài Gòn, đó là ca sĩ Chế Linh, rồi tiếp đến là Thanh Tuyền và Giao Linh, bài hát này được thính giả khắp nơi tới tấp gọi vào đài phát thanh yêu cầu cho nghe lại; và theo số yêu cầu của thính giả, bản nhạc Nhẫn Cỏ Cho Em đã được phát lại cả trăm lần sau đó, khiến cho bản nhạc nhanh chóng nổi tiếng và đưa Vinh Sử trở thành một nhạc sĩ tên tuổi.
Bấy giờ các nhà xuất bản cho người đi tìm Vinh Sử để mua lại tác quyền nhạc, còn Vinh Sử nghe tin mình bị kiếm tìm lại ngỡ là bị lùng tìm đòi nợ nên sợ quá đi trốn. Nhưng không, các nhà xuất bản từng ứng trước tiền cho Vinh Sử không những quên nợ cũ mà còn trả tiền bản quyền rất cao cho Vinh Sử ở những tác phẩm mới về sau.
Khi nhạc của Vinh Sử được yêu thích và chú ý, ông có đầu óc kinh doanh, tự in riêng những bản nhạc lẻ của mình rồi mang đến gởi bán ở các tiệm sách, hoặc nhờ các tủ thuốc lá dọc theo vỉa hè đường Lê Lợi bán giùm. Ở thập niên 60, bản nhạc “Nhẫn Cỏ Cho Em” mỗi tháng bán trên 200,000 bản, đặc biệt nhạc phẩm “Yêu Người Chung Vách” có số bán kỷ lục 500,000 bản trong 1 tháng.
Tiền vô nhiều nhưng Vinh Sử vẫn ở nơi xóm nghèo, sống với người nghèo... Ðời sống va chạm hay đùm bọc mình luôn là chất liệu rung động tạo cảm hứng cho người nghệ sĩ sáng tác nên tác phẩm. Nhạc của Vinh Sử đa số viết cho giới người nghèo ở xóm nghèo nên được tầng lớp dân chúng bình dân, là những con người thuộc thế giới nghèo nàn nhưng đôn hậu, tuy sống chân chất nhưng tình cảm nồng nàn, đã đón nhận và yêu thích dòng nhạc của Vinh Sử, do đó nhạc ông sau một thời gian được người ta đặt cho danh hiệu là “Nhạc Sến,” Sến ám chỉ mấy cô gái nghèo phải đi làm thuê, gánh nước mướn, mưu sinh vất vả nơi phồn hoa đô hội. Thế rồi người nhạc sĩ luôn vinh danh những tấm lòng, luôn nói lên những tâm trạng của hạng người bình dị như con cò con sến, lại được người đời sau đó tặng luôn cho Vinh Sử danh hiệu “Vua Nhạc Sến”! Vinh Sử đón nhận danh hiệu này bằng một tấm lòng, chấp nhận và hãnh diện với chữ “Vua,” tươi cười thích thú nói rằng “Sến hay Cò gì cũng được, miễn nhạc của mình hát lên mà bà con đồng cảm, yêu thích đón nhận là được rồi!”
Ðể chứng tỏ cho những lòng dạ chật hẹp có cái nhìn hạng bậc nhân vị, Vinh Sử ghi tên học ở trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn và đã theo học nơi trường dạy âm nhạc này một thời gian dài. Vinh Sử tuy đường học vấn dở dang nhưng là người có chí tiến thân mạnh mẽ, ông học ở trường đời để thành nhân nhiều hơn là cần thiết đỗ đạt cấp bằng nơi trường học. Ngoài nghề sử dụng chất xám của tim óc để sáng tác nhạc, Vinh Sử đặc biệt còn có thêm nghề khéo léo của đôi tay là nghề đóng giày rất thiện nghệ, và ông đã dùng tay nghề thiện xảo của mình mở một xưởng nhỏ đóng giày, và xưởng giày của Vinh Sử đã tạo việc làm cho một số bà con ở xóm nghèo có thêm lợi tức.
Cách đây năm bảy năm về trước, Vinh Sử được một người đàn bà dưới miền Tây tự nguyện dọn đến sống chung, chăm lo cơm nước, quán xuyến việc nhà một thời gian. Nhờ có người nội trợ, nghề đóng giày những tưởng đã mang đến cho Vinh Sử một công ăn việc làm bền vững, một cuộc sống no ấm. Nhưng cũng một ngày, chính người đàn bà đã đến kia lại bỏ đi, tàn nhẫn hơn, bà mang theo tất cả bạc tiền dành dụm được của hai người. Thế là Vinh Sử trắng tay, trở thành người nghèo túng với cuộc sống đơn độc, khủng hoảng.
Tháng Mười Một năm 2011, tôi hay tin Vinh Sử vì đau buồn mà lâm trọng bệnh, bệnh ung thư ruột già, phải vào nằm nhà thương. Sau đó cắt ruột hai ba lần, làm cho việc đi vệ sinh rất khó khăn, một mình phải tự lo cho mình, tình cảnh thật thê thảm. Từ đó đến hôm nay, 30 Tháng Tư, 2013, ông phải sống trong cảnh bệnh hoạn ngặt nghèo, không người giúp đỡ, nghèo khổ cực cùng.
Bài viết này tôi cố gắng ghi lại một số hiểu biết về nhạc sĩ Vinh Sử, và thông báo về hoàn cảnh hiện tại của ông đang mắc bệnh ung thư trong tình trạng nguy ngập và thiếu thốn, đơn chiếc. Mong sẽ đến tay các ca sĩ từng hát, các trung tâm băng nhạc từng thu âm, những thính giả từng nghe những bản nhạc “sến” của Vinh Sử, hay như ngay cả quý bà con cùng xóm nghèo với ông khi xưa, hiện đang sinh sống ở nước ngoài, quý thính giả, đã từng quý mến dòng nhạc của người nhạc sĩ này, để rất mong được tất cả quý vị khi biết tin nhạc sĩ Vinh Sử đang lâm vào hoàn cảnh khốn cùng, còn thêm bệnh ung thư như vậy, quý vị thương cảm mà tiếp tay gởi quà hay gởi tiền cứu giúp.
Dưới đây là điện thoại và địa chỉ của nhạc sĩ Vinh Sử:
Nhạc sĩ Vinh Sử
86/52 đường 37
Phường Tân Kiểng, Quận 7
TP. HCM, Viet Nam
Ðiện thoại: 0903.933.020
Lê Quý An(Viết thay nhạc sĩ Vinh Sử đang trong tình cảnh bệnh ung thư ngặt nghèo)
Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013
Ảnh về mẹ gây xúc động trên Facebook
Chùm ảnh 'Mẹ ơi con bất hiếu' của thầy giáo tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu (ĐH Sư phạm TP HCM) gây xúc động cho người xem sau khi đăng trên Facebook.
"Mẹ ơi con bất hiếu" gồm 9 ảnh thể hiện các cảm xúc mặc cảm, xấu hổ, bực dọc, cằn nhằn, chê bai của những đứa con với mẹ. Trong một số bức ảnh, thầy Hiếu tự đóng vai nhân vật chính. Bức ảnh cuối, giảng viên này đặt câu hỏi: "Một hôm khi đi học về, căn nhà của bạn im lìm trống trải, mẹ không còn tồn tại nữa. Bạn sẽ cảm thấy thế nào?". Giả thiết đặt ra khiến người xem suy nghĩ và tâm đắc với lời khuyên thầy Hiếu đưa ra: "Hãy yêu thương người khi còn có thể".
"Mẹ ơi con bất hiếu" gồm 9 ảnh thể hiện các cảm xúc mặc cảm, xấu hổ, bực dọc, cằn nhằn, chê bai của những đứa con với mẹ. Trong một số bức ảnh, thầy Hiếu tự đóng vai nhân vật chính. Bức ảnh cuối, giảng viên này đặt câu hỏi: "Một hôm khi đi học về, căn nhà của bạn im lìm trống trải, mẹ không còn tồn tại nữa. Bạn sẽ cảm thấy thế nào?". Giả thiết đặt ra khiến người xem suy nghĩ và tâm đắc với lời khuyên thầy Hiếu đưa ra: "Hãy yêu thương người khi còn có thể".
'Hãy yêu thương người khi còn có thể' là thông điệp
thầy Hiếu muốn gửi gắm tới các bạn trẻ qua bộ ảnh.
Ảnh: Facebook Nguyễn Hoàng
Khắc Hiếu.
"Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc.
Đừng để buồn
lên mắt mẹ nghe không!"
Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013
KÝ ỨC NGÀY VỀ TRƯỜNG CŨ
Thấm thoát đã qua mấy tháng sau ngày kỷ niệm 60 năm trường Phan Bội Châu hình thành và phát triển. Dù không được trọn vẹn dự hết những nội dung của ngày kỷ niệm nhưng mãi đến hôm nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái cảm giác bồi hồi khi về lại trường xưa.
Sáng hôm đó, cùng nhóm bạn, lòng tôi rạo rực, dâng trào một niềm vui khó tả khi bước chân đến cổng trường. Trường Phan Bội Châu bây giờ đẹp và khá hiện đại, rảo bước quanh sân trường, kỷ niệm ngày xưa ấy cứ ùa về trong tôi, khung cảnh trường sao mà gần gủi và thân thương quá. Cây trúc già bên cạnh nhà Thầy Hiệu trưởng ngày xưa, nay là văn phòng trường như một chứng nhân của một ký ức. 60 năm chứng kiến biết bao những đổi thay của từng thế hệ học sinh, giờ đây bụi trúc già vẫn tiếp tục sống tốt như một minh chứng cho sự tồn tại của ngôi trường. Kìa! Cây ngũ chiều còn sót lại đứng mạnh mẻ ở sân trường qua hơn 40 năm với biết bao biến động, sao mà thấy gần gủi và đáng yêu quá. Tuy thân cây theo thời gian giờ đã cằn cổi già nua nhưng trên cao những nhánh cây non trẻ chứa đầy sức sống vẫn mạnh mẻ vươn xa tỏa mát cả một khoảng sân trường, lác đác trong khoảng xanh mát ấy, từng cái hoa nắng tung tăng như nhảy múa, như chia vui cùng với không khí rộn rịp của một ngày vui lớn.
Rảo mắt qua dãy lầu, màu hồng phấn trang nhả khác nhiều so với màu vàng cũ kỷ ngày nào, chúng tôi tranh nhau vui mừng chỉ từng phòng học với những kỷ niệm vui buồn của những ngày cắp sách. Phía sau dãy lầu, cái khoảng sân đầy cỏ năng và thâm thấp nước mà chúng tôi rất ngại phải bước xuống đó cùng cái sân chơi đã gắn bó với bao năm tháng của thời áo trắng, một nhà thi đấu đa năng xứng đáng với tầm vóc lớn mạnh của một ngôi trường đạt chuẩn quốc gia đã mọc lên. Tôi thầm vui và mừng cho thế hệ học sinh hôm nay.
Ghi cảm nhận
Giữa sân trường, gần cái cột cờ bây giờ là một bức tượng bán thân cụ Phan Bội Châu. Bên chân tượng đài, chúng tôi tập trung để ghi lại những tấm hình kỷ niệm. Trong chúng tôi, hình như ai cũng quay về với những hoài niệm vui buồn và có lẻ chúng tôi đã trẻ lại cùng những hoài niệm đó. Thăm lại trường xưa, không những chúng ta được trở về một thời để nhớ mà còn được cảm nhận cái tình bằng hữu, trong cái tình thầy, nghĩa bạn ấy đã kéo chúng tôi càng xích lại gần nhau hơn. Tóc ai bây giờ cũng đều điểm bạc, cuộc sống, cuộc đời dù đã trải qua nhiều thăng trầm biến đổi nhưng một điều chắc chắn là ai cũng giữ mãi những khoảng trời của một thời cắp sách. Cũng chính vì thế nhiều bạn dù cách xa hàng trăm cây số vẫn cố gắng sắp xếp để về. Các bạn sao mà đáng yêu quá!
Chia tay, rời trường chúng tôi cùng nắm chặt tay hẹn sẽ về và gặp lại trong lần kỷ niệm 70 năm. Ôi! 70 năm, hơn 2/3 thế kỷ, xấp xĩ một đời người, biết ai còn ai mất để trở về như lời ước hẹn. Nhưng tôi tin rằng dù ở chân trời góc biển, ai cũng mong một lời chúc sức khỏe đến với tất cả chúng ta trong những năm tháng chất chồng tuổi đời này để ai cũng có điều kiện thực hiện được lời hẹn ước tuy đơn giản nhưng tràn đầy nghĩa tình mà không dễ gì chúng ta có thể tìm được trong cuộc sống hôm nay.
HUỲNH GIA PHÚC
Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013
Mời đọc báo cuối tuần
Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên
Làm thơ năm 14 tuổi
Cố thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên. Photo courtesy of Wikipedia.
“Giữa năm 1970, khi tôi
đang ngồi ở cà phê La Pagode ở Sài Gòn cùng với mấy người bạn của tôi là các
anh Nguyễn Đình Toàn, Huỳnh Phan Anh, Nguyễn Quốc Trụ thì có một cậu học trò đẩy
cửa đi vào hỏi tôi có phải là Du Tử Lê không, thì tôi nói là: “phải”. Sau đó cậu
ấy tặng cho tôi một tập thơ nhan đề là Thiên Tai, và tác giả tập thơ đó tên là
Hoài Thi Yên Thi. Cậu ấy cho biết là cậu đang học ở trường Ngô Quyền, Biên Hòa.
Sau đó chúng tôi trở thành tình anh em rất là thân thiết. Đến lần gặp thứ hai
thì cậu nói với tôi là cậu muốn có một tên hiệu khác, tức là một bút hiệu khác,
vì bút hiệu Hoài Thi Yên Thi có vẻ thi văn đoàn quá. Tôi có chọn cho cậu ấy cái
tên“Nguyễn Tất Nhiên”. Đó là kỷ niệm mà tôi rất nhớ.”
Khúc Tình Buồn
Trong những năm đó
sinh viên học sinh miền Nam có phong trào thành lập Thi văn đoàn và những người
có năng khiếu văn chương cùng tụ tập nhau lại để in những bài thơ, hay văn xuôi
chung với nhau. Kỹ thuật quay ronéo để xuất bản tác phẩm của những người trẻ
trong giai đoạn này rất phổ biến. Nguyễn Tất Nhiên nổi lên như một ngôi sao khi
bài thơ Khúc Tình Buồn của ông được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Khúc Tình Buồn
được đặt lại tên “Thà như giọt mưa” và trong nhiều tuần lễ sau đó, nhạc phẩm
này hầu như ngày nào cũng phát trên đài phát thanh Sài Gòn được giới sinh viên
học sinh chuyền tay nhau tập thơ của ông với tất cả sự thích thú vốn có của tuổi
trẻ:
Người từ trăm năm
về qua sông rộng
ta ngoắc mòn tay
trùng trùng gió lộng
(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)
Người từ trăm năm
về khơi tình động
ta chạy vòng vòng
ta chạy mòn chân
nào hay đời cạn
(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)
Người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ
(thà như giọt mưa
vỡ trên tượng đá
thà như giọt mưa
khô trên tượng đá
có còn hơn không
mưa ôm tượng đá)
Thà như giọt mưa
gieo xuống mặt người
vỡ tan vỡ tan
nào ta ân hận
bởi còn kịp nghe
nhịp run vồi vội
trên ngọn lông măng
(người từ trăm năm
vì ta phải khổ)
Khúc tình
buồn
Người con gái tên Duyên
Bài thơ “Khúc Tình Buồn”
không nhắc tới tên Duyên như trong nhạc phẩm “Thà Như Giọt Mưa” của Phạm Duy.
Cô gái tên Duyên này là một nhân vật có thật và học chung lớp với nhà thơ tại
trường trung học Ngô Quyền thành phố Biên Hòa, và tình cảm của ông đối với cô
chính là nguồn cảm hứng khiến ông liên tục sáng tác những bài thơ nổi tiếng một
thời chỉ để riêng tặng cho cô. Tuổi trẻ thời ấy thích thú với những dỗi hờn rất
con nít của tác giả bài thơ khi mong cho người con gái tên Duyên sẽ đau khổ
muôn niên, sẽ đau khổ trăm năm…lời lẽ như là chính cô gái đã phụ tình tác giả.
Cô gái xứ Bắc mang tên Bùi
Thị Duyên ngày nào nay sống tại Michigan, Hoa Kỳ. Cô nhớ lại những kỷ niệm thật
đẹp của tuổi học trò áo trắng:
“Tụi này học chung với
nhau từ năm đệ tứ. Trường đó là trường nam-nữ học chung. Đến khi học sinh đông
quá thì họ phân lớp ra, trong đó có một lớp đệ tứ “mix” giữa con trai với con
gái. Sau đó tôi lên học ban B thì tôi học luôn đến lớp đệ nhất, học chung với tụi
con trai, trong lớp chỉ có vài cô con gái thôi. Tụi này biết nhau từ hồi nhỏ,
lúc đó cũng ngây thơ, tôi chưa nghĩ gì hết, còn Nguyễn Tất Nhiên nghĩ gì hay
không thì tôi không biết. Gặp nhau, biết nhau từ lúc 14, 15 tuổi. Tôi được tặng
một quyển thơ mà Nguyễn Tất Nhiên nói là có ba bản chính. Một bản của Nhiên, một
bản cho tôi và một bản cho ai tôi quên mất rồi. In ra khoảng chừng 100 quyển
thôi. Tôi biết sự hình thành quyển thơ của Nguyễn Tất Nhiên chứ không phải
không, nhưng thật ra là chẳng có gì hết, tất cả bạn bè trong lớp ai cũng biết,
nhưng đó là chuyện hồi nhỏ.”
Thật ra chính cái tên
Duyên mới làm bài thơ nổi tiếng. Trong tập thơ Thiên Tai, Nguyễn Tất Nhiên có rất
nhiều bài nói về người thiếu nữ tên Duyên và tập thơ này viết bởi nguồn cảm hứng
duy nhất đó.
“Dĩ nhiên là phải xúc động
bởi nguyên một quyển thơ viết cho tôi. Nhưng tôi đã nói với Nguyễn Tất Nhiên
ngay từ đầu là mình làm bạn thôi, nếu có ý gì đó thì tôi không gặp nữa. Về sau
anh ấy phải công nhận là muốn làm bạn, để còn được tiếp tục gặp một người bạn
như tôi.Chắc anh ấy cũng quý tôi lắm.”
Nguồn cảm hứng tôn giáo
Thời gian trôi qua, những
vần thơ nói về Duyên hay ám ảnh bởi Duyên không còn là nguồn cảm hứng chính
trong thơ Nguyễn Tất Nhiên nữa. Thay vào đó nguồn hứng khởi tôn giáo bắt đầu đi
vào thơ ông một cách tình cờ, bắt đầu từ bài “Hai năm tình lận đận”:
Chuông nhà thờ đổ mệt
Tượng Chúa gầy hơn xưa
Chúa bây giờ có lẽ
Rơi xuống trần gian mưa
Anh bây giờ có lẽ
Thiết tha hơn tín đồ
Nguyện làm cây thánh
giá
Trên chót đỉnh nhà thờ
Cô đơn nhìn bụi bậm
Làm phân bón rêu xanh
Dù sao cây thánh giá
Cũng được người nhân
danh
Càng về sau Nguyễn càng thấy
hình tượng của Chúa, của Linh Mục, Ma Soeur gần gũi với ông hơn mặc dù nhà thơ
là người ngoại đạo. Vì ngoại đạo nên thơ ông không chịu sự ràng buộc của tín lý,
của đức vâng lời, tôn kính. Nguyễn Tất Nhiên tung tăng trong ngôn ngữ đức tin
và bởi vô úy nên những lời thơ truyền thẳng vào tâm tình người đọc, bùng lên thứ
cảm nhận vừa xuýt xoa ngạc nhiên vừa lâng lâng niềm khoái cảm của người ăn trái
cấm:
vì tôi là linh mục
không mặc chiếc áo
giòng
nên suốt đời hiu quạnh
nên suốt đời lang thang!
vì tôi là linh mục
giảng lời tình nhân
gian
nên không có thánh kinh
nên không có bổn đạo
nên không có giáo đường
(một tín đồ duy nhất
vừa thiêu hủy lầu
chuông!)
vì tôi là linh mục
phổ lời tình nhân gian
thành câu thơ buồn bã
nên hạnh phúc đâu còn
nên người tình duy nhất
vừa thiêu hủy lầu
chuông
Nguyễn Tất Nhiên chậm rãi
dìu người tình của mình nay hóa thân thành một Ma Soeur đằm thắm. Ma-Soeur-Người-yêu
này nhẹ nhàng xưng tụng niềm thống hối như tín đồ xưng tội. Kẻ ngoại đạo cảm thấy
Thượng Đế mỉm cưởi với mình qua ẩn dụ tràn ngập chân phước. Tình Yêu trở thành
bất tử, và thánh hóa dưới ánh mắt hiền hòa của Chúa qua những vần thơ xưng tụng.
Ðưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Phất phơ đời sương gió
Hồn mình gần nhau chưa?
Tay ta từng ngón tay
Vuốt lưng em tóc dài
Những trưa ngồi quán vắng
Chia nhau tình phôi
thai
Xa nhau mà không hay
Hỡi em cười vô tội
Ðeo thánh giá huy hoàng
Hỡi ta nhiều sám hối
Tính nết vẫn hoang đàng!
Em hiền như ma soeur
Vết thương ta bốn mùa
Trái tim ta làm mủ
Ma soeur này ma soeur
Có dịu dàng ánh mắt
Có êm đềm cánh môi
Ru ta người bệnh hoạn
Ru ta suốt cuộc đời
Những năm cuối đời
Nguyễn Tất Nhiên ở những
năm cuối đời đã có những biểu hiện của chứng trầm cảm. Người thơ thường đặt những
câu hỏi gần gụi với cái vĩnh hằng, là sự chết. Chết trở thành một câu hỏi lớn
theo đuổi nhà thơ, như bóng ma thời gian ám ảnh sự sống không ngừng. Trong bài
Thiên Thu, nhà thơ thở dài buồn bã nhận ra bóng mình in trên bức tường vôi luống
tuổi mang tên “Con người”:
sao thiên thu không là
chôn sâu?
nên nắng xưa còn hanh
mái tóc nhầu
tôi đứng như xe tang ngừng
ngập
và một họ hàng khăn trắng
buồn đau!
sao thiên thu không là
đường chim?
nên mây năm xưa còn
trên tay phiền
tôi đứng như tường vôi
luống tuổi
và những tàng xanh chùm
gởi quê hèn!
sao thiên thu không là
lãng quên?
nên tình xưa còn cháy
âm thầm
tôi đứng như căn nhà
nám lửa
và những người thân trốn
chạy vội vàng!
sao thiên thu không là
sương tan?
nên mặt trời xưa còn gượng
huy hoàng
tôi đứng như dòng sông
yên lặng
và những cánh buồm kiệt
sức lang thang!
“Cánh buồm kiệt sức” ấy
không còn lang thang nữa, theo như lời kể của nhà báo Đinh Quang Anh Thái, người
quen thân với nhà thơ từ thuở thiếu thời:
“Một tuần lễ trước ngày
Nguyễn Tất Nhiên quyết định con đường ra đi, tôi và Nhiên ngồi với nhau ở ngoài
lề đường. Tôi nói Nguyễn Tất Nhiên đi vào ăn cơm thì Nhiên nói rằng:“Cái thằng
sắp chết không ăn”. Biết tính Nhiên từ lúc còn bé chơi với nhau, nên tôi cũng
không để ý câu nói đó, tôi hỏi:“Vậy thì hút thuốc không?”, Nhiên cũng nói rằng:“Cái
thằng sắp chết không hút thuốc lá”. Và đó là lần chót mà hai đứa có trao đổi với
nhau. Và tuần lễ sau thì Nhiên mất. Thực sự ra thì từ lúc chơi với nhau ở Sài
Gòn trước 75, và sau 75 thân thiết hơn, thì lúc nào Nhiên cũng mang một ý định
muốn tự quyết định cuộc đời mình. Mãi sau, những người bạn thân với Nguyễn Tất
Nhiên đều hiểu rằng có thể đó là một lúc mà tinh thần không được ổn định thì
Nhiên nói thế thôi. Anh em không còn để ý và xem đó như là một lời nói có tính
cách nghiêm trọng nữa. Không ngờ một tuần lễ trước khi Nhiên quyết định tự tử,
Nhiên lại nói với bản thân tôi hai lần câu: “Người sắp chết không ăn cơm và người
sắp chết không hút thuốc lá.”
Nguyễn Tất Nhiên ra đi ở
tuổi 40 khi còn rất trẻ, khi mầm sống thi ca đến độ chín muồi nhất. Thế nhưng đối
với trường hợp riêng ông thì quyết định chọn được nằm im để hòa mình vào nguồn
minh triết của suy tưởng bất diệt có lẽ là một quyết định đúng với nhà thơ khi
ông chợt nhận ra cõi đời đã trở nên vô nghĩa …
Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013
Mời nghe nhạc cuối tuần
Có fải nhạc sỉ của bài hát này nhìn trước chúng ta về tương lai??
" Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ.......
" Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ.......
Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013
Tin tức Bình Thuận
MAI CHÍ CỰU HOC SINH HẢI LONG LỚP THỨ 4
Phó giám đốc sở Bình Thuận từ chức vì bất đồng ý kiến
26/04/2013 - 06:22
Sáng 25/4, lãnh đạo tỉnh Bình Thuận cho biết đã chấp nhận đơn xin từ chức phó giám đốc sở NN-PTNT của ông Mai Chí.

Về nguyên nhân, theo Giám đốc Sở NN-PTNT Bình Thuận - Huỳnh Thanh Cảnh, chính là căn bệnh gút khá nặng của ông Chí khiến ông không thể đi công trường (ông Chí phụ trách mảng công trình thủy lợi).
Trong khi đó, bản thân ông Mai Chí chia sẻ rằng mình còn nhiều trăn trở và không tán thành cơ bản với cách triển khai một số công trình thủy lợi của tỉnh hiện nay. Bởi vậy mới có việc ông xin về hưu sớm.
Dẫu cách lí giải có phần bất nhất song đến thời điểm này, đơn từ chức của ông Mai Chi đã được lãnh đạo tỉnh chấp nhận.
Theo Thanh niên, ông Mai Chí vốn là thạc sĩ chuyên ngành cơ học công trình, được đào tạo tại Pháp và từng cùng các chuyên gia của Hiệp hội Thủy điện Thế giới chuyển giao công nghệ xây đập thủy lợi của Pháp cho Bình Thuận.Ông là người khá nổi tiếng trong giới khoa học thủy lợi.
Chưa rõ sự bất đồng ý kiến giữa ông Mai Chí với lãnh đạo cụ thể ra sao, nhưng một Phó giám đốc sở, đang nắm trong tay việc triển khai công trình thuỷ lợi toàn tỉnh, lại sẵn sàng rời bỏ chiếc ghế không vì sai phạm nào cả, thì quả là một vị quan chức hiếm có, xứng đáng làm tấm gương cho việc kỳ họp Quốc hội vào cuối tháng 5 sẽ lần đầu tiên tiến hành việc lấy phiếu tín nhiệm các chức danh lãnh đạo.
Hà Quyên
Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013
Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng - Phạm Duy - Thái Thanh
Thân tặng Mai Chí.
Mời nghe nhạc chiều chủ nhựt
Tưởng Niệm
Ca sĩ: Tuấn Ngọc
Sáng tác: Trầm Tử Thiêng
Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
Thì hải hùng, hoàng hôn trờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
Thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa
Chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
Bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay
Ta khổ đau một đời
Để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời
Để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu
Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ
Một thời yêu thiết tha
Mang ơn em trao tình một lần
Là kỷ niệm, dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
Welcome to Yeucahat.com
Là nắng vàng, dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta
Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng nhang khói
Kéo ta về, về cõi hư vô
Nghe bài này xong các bạn sẻ nỗi da gà:~)
Kính mời
Ca sĩ: Tuấn Ngọc
Sáng tác: Trầm Tử Thiêng
Ta nghiêng tai nghe lại cuộc đời
Thì hải hùng, hoàng hôn trờ tới
Ta nghiêng vai soi lại tình người
Thì bóng chiều chìm xuống đôi môi
Đang mân mê cho đời nở hoa
Chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối
Đang nâng niu cuộc tình lộng lẫy
Bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay
Ta khổ đau một đời
Để chết trong tình cờ
Ta tìm nhau một thời
Để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu
Một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ
Một thời yêu thiết tha
Mang ơn em trao tình một lần
Là kỷ niệm, dù không đầm ấm
Mang ơn em đau khổ thật đầy
Welcome to Yeucahat.com
Là nắng vàng, dù nhốt trong mây
Mang ơn trên cho cuộc đời ta
Vài vạn ngày gió cuồng mưa lũ
Trong cơn đau một vùng nhang khói
Kéo ta về, về cõi hư vô
Nghe bài này xong các bạn sẻ nỗi da gà:~)
Kính mời
Mời nghe nhạc
Ơn Em
Tác giả:
Du Tử Lê
Ơn em thơ dại từ trời,
Ơn em dáng mộng mưa vời,
Theo ta lên núi, về đồi yêu thương.
Ơn em ngực ngải môi trầm,
Cho ta cỏ mặn, trăm lần lá ngoan.
Ơn em hơi thoáng chỗ nằm,
Dấu quanh dấu quẩn nỗi buồn một nơi.
Ơn em tình như mù lòa,
Như con sâu nhỏ bò qua giấc vùi.
Ơn em hồn sớm ngậm ngùi,
Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau.
Tạ ơn em… tạ ơn em…
Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013
Mời đọc: AI MỚI THẬT SỰ LÀ TÁC GIẢ BÀI HÁT TÔI ĐƯA EM SANG SÔNG
Bài viết từ hội nhạc sĩ Việt Nam.(vnmusic.com.vn)Mời BCCB đọc báo cuối tuần:
Tôi đưa em sang sông là một bài hát hay, rất quen thuộc được nhiều người ái mộ trong thập niên 60. Thời học sinh sinh viên tôi cũng thích bài nầy vì giai điệu đơn giản - slow rock - lời hát chân thành xúc cảm. Gần đây qua internet với nhiều tư liệu khác nhau cho thấy hai vị đồng tác giả của bài hát (Nhật Ngân và Y Vũ) đều phát biểu khác nhau về nguồn gốc bài hát. Nhật Ngân thì cho rằng bài nấy ông có cảm xúc sáng tác từ Đà Nẵng và đưa vào Sài Gòn nhờ nhạc sĩ Y Vân lăng-xê dùm. Còn nhạc sĩ Y Vũ (em Y Vân ) thì nói rằng bài hát được cảm xúc từ mối tình lãng đãng với một cô gái ở Sài Gòn. Vậy không biết sự ra đời bài hát bắt nguồn từ đâu?
Mời quý vị xem tư liệu mà tôi sưu tập được để cùng nhận định, góp ý thêm một giai thoại về bài hát.
Trần Nhật Ngân, sinh năm 1942 tại Thanh Hóa và là con út trong một gia đình sáu người con. Vì thân phụ là một công chức thường phải di chuyển nhiều, nên Nhật Ngân cũng đã từng sống ở nhiều nơi: Huế và Ðà Nẵng.
Vào khoảng cuối thập niên 50, bố ông đã qua đời, Nhật Ngân cùng mẹ vào Sài Gòn, theo chân các anh chị đã vào đây từ trước. Sau khi học hết trung học ở trường Võ Trường Toản và lấy được mảnh bằng tú tài, ông trở ra Ðà Nẵng dạy nhạc và Việt văn tại trường Phan Thanh Giản. Trước đó, tại Ðà Nẵng và Huế, Nhật Ngân đã đến với âm nhạc qua sự chỉ dẫn của các linh mục và sau đó ở Sài Gòn, qua sự hướng dẫn của những người thân trong họ là giáo sư âm nhạc và nhạc sĩ nổi tiếng như Ðỗ Thế Phiệt và Nhật Bằng.

Nhạc sĩ Nhật Ngân
Theo lời tâm sự của Nhật Ngân, đáng lẽ ông đã trở thành một nhạc công
vĩ cầm như người em họ là Nhật Hiền, nhưng vì gia đình ông quá nghèo,
không mua nổi cây đàn cho ông. Do đó, ông đành quyết định thôi học. Vì
lòng đam mê âm nhạc và nhất là nhờ ở khả năng thiên phú của mình, Nhật
Ngân đã hoàn thành nhạc phẩm đầu tay khi ông mới vừa 18 tuổi vào năm
1960. Ðó là một ca khúc tình cảm mang tên Tôi đưa em sang sông.Về trường hợp ra đời ca khúc này, Nhật Ngân cho biết: khi trở về dạy học ở Ðà Nẵng, ông có yêu một người. Thời đó đối với các gia đình ở miền Trung là phải có chức phận thì họ mới gả con gái cho mình. Ông chỉ là người dạy học thôi, nhất là còn trẻ lắm, nên gia đình cô ấy không chịu gả. Và cô ấy đi lấy chồng. “Thật sự là ngẫu hứng thôi, tôi làm bài hát đó".
Mặc dù chưa có phương tiện phổ biến rộng rãi trong thời gian đầu, nhưng Tôi đưa em sang sông đã trở thành một ca khúc được giới học sinh, sinh viên Ðà Nẵng rất ưa thích, chép tay truyền cho nhau hát.
Sau đó Nhật Ngân gửi ca khúc này vào Sài Gòn nhờ nhạc sĩ Y Vân phổ biến dùm, với sự sửa đổi một vài chữ trong bản nhạc cho hợp với đường lối của Bộ Thông tin lúc đó không cho phép phổ biến những nhạc phẩm ủy mị, ướt át. Câu "Rồi thời gian lặng lẽ trôi, đời tôi là cánh mây trôi bốn phương trời. Và đời em là cánh hoa thì bao người ước mơ, đưa đón trông chờ" được nhạc sĩ Y Vân đổi thành "Rồi thời gian lặng lẽ trôi, đời tôi là chiến binh đi khắp phương trời. Mà đời em là ước mơ đẹp muôn ngàn ý thơ, như ngóng trông chờ" cho phù hợp với hoàn cảnh chiến tranh của đất nước.
Câu kết của bản chính là "Nàng đã thay một lối về, thay cả bàn tay đón đưa" cũng đã được Y Vân đổi thành "Nàng đã thay một lối về, quên cả người trong gió mưa." Sự thay đổi lời ca này đã khiến cho cảm thấy "hẫng" đi một chút, như lời ông nói, vì không đúng với tâm trạng của mình khi đến lúc đó, chưa hề trải qua đời sống trong quân ngũ.
Hơn nữa, vì tác giả còn là một người chưa có tên tuổi nên cần nhờ tới một nhạc sĩ nổi tiếng đứng chung tên để Tôi đưa em sang sông đến với quần chúng dễ dàng hơn. Khi được phát hành, Tôi đưa em sang sông được ký tên bởi hai người là Trần Nhật Ngân và Y Vũ. (Theo Trường Kỳ -nhacvangonline)

Nhạc sĩ Y Vũ
Còn đây là lời tâm sự của nhạc sĩ Y Vũ (Y Vũ là tác giả bài Kim nổi tiếng năm 1964 với điệu twist sôi động qua tiếng ca của nữ hoàng nhạc twist thời đó - ca sĩ Túy Phượng):Tôi sinh ra ở Hà Nội nhưng lớn lên tại đất Sài Gòn náo nhiệt. Những ngày tháng thơ ngây tại trường trung học có lẽ không bao giờ phai mờ trong trí nhớ của tôi, bởi ở đó tôi đã để trái tim mình rung động trước cô bạn chung lớp tên Thanh. Tình yêu học trò trong sáng lắm, chỉ cảm nhận qua ánh mắt, nụ cười chứ đâu có dám ngồi gần, dám nắm tay. Những khi tan trường sóng bước bên nhau cũng không biết nói câu gì, chỉ biết... đá cái lon sữa bò khua vang đường phố.
Thanh là con một gia đình khá giả, có cây xăng ở ngã bảy Lý Thái Tổ. Còn tôi hồi đó chỉ có chiếc "xế nổ" hiệu Roumie ngày ngày đi học. Mỗi chiều khi thay ba ra trông cây xăng, Thanh lại nhắc tôi ra đổ xăng... chùa. Những ngày tháng đó với tôi thật hạnh phúc, lãng mạn. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, Thanh biến mất khỏi cuộc đời tôi vì một đám cưới ép gả với chàng bác sĩ. Hụt hẫng, chơi vơi, tôi uống chén đắng đầu đời và nếm trải mùi vị của "thất tình". Tỉnh cơn say vào 2 giờ sáng, tôi ôm guitare và thế là Tôi đưa em sang
sông ra đời. Bài hát với giai điệu buồn da diết được coi là tài sản chung cho nhiều chàng trai lâm vào cảnh như tôi thời đó.
Mối tình đầu làm tôi trắng tay, nhưng nỗi bất hạnh ấy đem lại cho tôi xúc cảm để có được hai bài hát tâm đắc. Sau Tôi đưa em sang sông gắn liền với tiếng hát Lệ Thu, ca khúc Ngày cưới em lại thành công vang dội: "Hôm nay ngày cưới em, nào men nồng nào hoa thơm, nào môi hồng nào da phấn, khăn áo muôn sắc đua chen...".
Tôi là kẻ đa tình nhưng cũng rất chung tình. Trong đời tôi chưa lần nào phụ người. Khi yêu ai đó, tôi đều yêu hết lòng, sống hết mình. Nhưng rồi không hiểu sao tôi cứ bị ruồng bỏ. Tại tôi vụng về chăng? Tôi cũng tự vấn mình rất nhiều, nhưng rồi cũng không thể trả lời câu hỏi ấy được. Chỉ biết rằng, đời nghệ sĩ như tôi long đong, lận đận đến tận bây giờ, ngoài 60 tuổi mà vẫn chưa có một mái ấm gia đình. Sau mỗi đêm tại nhà hàng Arnold với công việc phụ trách âm nhạc, tôi lại cô đơn trở về căn phòng trọ. Nhưng dù thế nào thì cuộc sống vẫn tiếp nối; dù thế nào tôi cũng vẫn phải làm việc, sáng tạo và yêu thương.
Mỗi tác phẩm của tôi đều in dấu ấn của kỷ niệm, của nỗi niềm riêng. Ca khúc Kim được nhiều người yêu thích chính là ca khúc tôi viết tặng cô gái tên Kim có gương mặt buồn và gia cảnh thật đáng thương. Một năm sau ngày bài hát được tung ra, Kim đã mất vì bệnh tim.
( tham khảo link http://my.opera.com /diemxuacafe/blog/show.dml/2402789)
Ghi chú: theo Chương trình phát thanh radio Australia : 70 năm tình ca trong Tân nhạc Việt Nam thì cho rằng bài Tôi đưa em sang sông là của Nhật Ngân (sở dĩ để tên Y Vũ vì nhạc sĩ Y Vân ghi tên em mình lên cho thu hút thính giả mà thôi).Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013
Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013
Cơ hội của sự chối từ
Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn. Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả. Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi. Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ? Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè". Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế. Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó. |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





















