Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

PHÍA SAU LÀN KHÓI


Thuốc lá sẽ giết 1 tỷ người trong thế kỷ 21

     Mỗi ngày, trên thế giới có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người chết vì các bệnh liên quan thuốc lá. Mỗi năm, toàn thế giới mất hàng tỷ USD vì những hệ quả do thuốc lá mang lại. Hút thuốc lá vừa tốn tiền vừa gây hại sức khỏe, điều đó hầu như ai cũng biết, thế nhưng số người bỏ hút thuốc lá hàng năm xem ra vẫn không là bao trong khi những thiệt hại do thuốc lá gây ra vẫn ngày một gia tăng.
   Tại Việt Nam, thời gian gần đây việc tuyên truyền tác hại của thuốc lá khá được chú trọng. Từ việc tuyên truyền trên các phương tiện thông tin đại chúng đến việc in trên bao thuốc lá hình ảnh về những loại bệnh do thuốc lá gây ra... Ngoài ra, có khá nhiều văn bản pháp lý quy định việc cấm hút thuốc lá nơi công cộng, cấm bán thuốc lá cho trẻ em... đã mang lại những hiệu quả bước đầu tuy chưa được như kỳ vọng.
     Sản lượng của các nhà máy sản xuất thuốc lá những năm qua xem chừng giảm không đáng kể, đó là chưa kể lượng thuốc lá nhập lậu lại tăng và đang có diễn biến ngày càng phức tạp với nhiều thủ đoạn tinh vi. Như vậy, về mặt cảm quan, việc hút thuốc lá nơi công cộng, đặc biệt là ở trường học, bệnh viện có chiều hướng giảm, nhưng thực tế số lượng thuốc tiêu thụ tại Việt Nam giảm không đáng kể, đó là vấn đề mà các cơ quan chức năng cần quan tâm.
     Nhiều biện pháp đã được đưa ra, từ tuyên truyền tác hại của thuốc lá, cấm quảng cáo thuốc lá, đánh thuế tiêu thụ đặc biệt đối với thuốc lá... nhưng vì sao hiệu quả của hạn chế hút thuốc lá vẫn chưa cao. Phải chăng các biện pháp hiện đang triển khai chưa đủ mạnh hay chúng ta đang thiếu một chế tài phù hợp hơn. Dù cơ quan chức năng có văn bản cấm bán thuốc lá cho trẻ em, cấm hút thuốc lá nơi công cộng... nhưng hiện nay ở bất cứ tủ thuốc lá nào, trẻ em cũng có thể mua được thuốc lá. Lực lượng nào làm công việc kiểm tra, phát hiện những hành vi vi phạm quy định về sử dụng thuốc lá, khi phát hiện thì xử lý ra sao hay chỉ nhắc nhở rồi cho qua...
     Phải thừa nhận rằng nhận thức về tác hại của thuốc lá trong cộng đồng ngày một gia tăng, tuy nhiên, nếu chúng ta không có một chế tài đủ mạnh từ việc xử phạt người hút thuốc nơi công cộng, người bán thuốc lá cho trẻ em... mà vẫn chỉ trông chờ vào sự tự nguyện, tự giác của người hút thuốc, người bán thuốc thì việc hạn chế tác hại của thuốc lá cho cộng đồng sẽ còn hạn chế.
     Chế tài mạnh để bảo vệ sức khỏe cho chính bản thân, gia đình người hút thuốc và cho cộng đồng, xã hội... là điều mà có lẽ ai cũng sẽ đồng tình.

(SGGP Thứ bảy)

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

OH, PRETTY WOMEN - ROY ORBISON

.

Pretty woman, walkin' down the street 
Pretty woman the kind I like to meet 
Pretty woman I don't believe you, you're not the truth 
No one could look as good as you, mercy 

Pretty woman won't you pardon me 
Pretty woman I couldn't help but see 
Pretty woman that you look lovely as can be 
Are you lonely just like me 

Pretty woman stop awhile 
Pretty woman talk awhile 
Pretty woman give your smile to me 
Pretty woman yeah, yeah, yeah 
Pretty woman look my way 
Pretty woman say you'll stay with me 
'Cause I need you, I'll treat you right 
Come with me baby, be mine tonight 

Pretty woman don't walk on by 
Pretty woman don't make me cry 
Pretty woman don't walk away, hey, OK 
If that's the way it must be, OK 
I guess I'll go on home, it's late 
There'll be tomorrow night, but wait 
What do I see? 
Is she walkin' back to me? 
Yeah, she's walkin' back to me 
Oh, oh, pretty woman

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Ai Rù Quến Ai?

Bài viết lấy tờ mục Viết Về Nước Mỹ trong nhật báo Việt Báo của vợ chồng thi sĩ Trần Dạ Từ và nhà văn Nhã Ca ở miền Nam California.  Chủ Nhật 17 tháng 8 năm 2014 sẽ có buổi ra mắt sách Viết Về Nước Mỹ lần thứ XV và trao giải thưởng cho 21 tác giả tại nhà hàng MoonLight trên đường Beach thuộc thành phố Westminster, CA.  Nhà hàng MoonLight dưới sự điều khiển của 2 người con của họa sĩ Trính Cung là nhạc sĩ vĩ cầm Luân Vũ và nhạc sĩ dương cầm Vương Hương.
___________________________________________________________________________________________

Tác giả: Orchid Thanh Lê
Bài số 4286-14-29686vb7072614


Là phó giáo sư tại học viện ngôn ngữ thuộc Bộ Quôc Phòng Mỹ, Orchid Thanh Lê đã góp 4 bài viết về nước Mỹ, trong đó có “Đi Tìm Tên Một Người Vô Danh”; “Thầy Việt Trò Mỹ”, và có tên trong danh sách tác giả vào chung kết giải Việt Báo 2014. Bài viết mới thể hiện nỗi ưu tư của những người Việt định cư tại Mỹ lúc cao tuổi là đi làm đủ thời gian quy định để được hưởng hưu bổng. Chuyện kể cho thấy là thực tế đôi khi éo le...


* * *
- Are you Vietnamese?

Tôi đang chú mục gõ các số trên máy fax để gửi đi vài tài liệu thì bỗng nghe tiếng hỏi. Quay lại, tôi thấy một người đàn ông Á Đông cao niên cười hiền hoà, đứng bên chiếc thùng rác có bánh xe đẩy. Ông khoác chiếc áo xanh có cái tên “Phillip” thêu phía bên ngực phải, còn phía bên ngực trái thêu huy hiệu “Hope”, một tổ chức hỗ trợ và cung cấp việc làm cho những người thiểu năng.


Tuy ngờ ngợ chưa dám chắc mình đoán đúng, tôi vẫn nói tiếng Việt:


- Chào bác. Con mới chuyển sang toà nhà này làm việc.


- Chào cô. Tui tên Hưởng, người Mỹ đọc không được tên này nên tui đổi sang tên Mỹ là Phillip.


- Dạ, thì ra vậy.


- Tui làm ở đây gần chín năm. Làm lao công cô à.


- Dạ, thì con cũng đang lao công đây, thưa bác.


Vậy là tôi quen bác Hưởng. Bác được giao phụ trách dọn dẹp khu làm việc của tôi nên cứ hai lần một tuần bác đến gom rác và hút bụi. Bận việc cách mấy tôi cũng bước ra khỏi bàn làm việc để chuyện trò đôi điều thăm bác. Riết thành quen. Ngay cả khi tôi không có mặt tại văn phòng trong lúc bác đến dọn dẹp, đồng nghiệp tôi thường nhắn lại khi tôi trở về:


- Hôm nay Phil hỏi thăm cô đấy.


- Vậy à? Tôi quên nhắc cô chuyển dùm cái bịch vỏ lon tôi để sẵn cho ông.


- Sao không nói trước? Tôi đâu có biết.


- Không sao. Lần sau vậy.


Tôi biết bác tranh thủ lượm thêm vỏ chai, lon tại sở làm nên mỗi lần có dịp tiệc tùng trong Khoa, tôi lại để ý gom nhặt để phần cho bác. Lần đầu nhận bịch vỏ lon tôi trao, bác ngẩn người cảm động:


- Cô lượm lon giúp tui không sợ họ cười chê sao?


- Ủa, mình có làm gì quấy đâu bác?


- Cô giới thiệu với mọi người rằng tui là bạn cô, tui mắc cở và ngại cho cô quá.


- Úy trời, xin bác hiểu dùm là ở Mỹ con không thể giới thiệu bác là “bác” như trong tiếng Việt vì mình không là bà con của nhau. Bác không rầy con giới thiệu bác là “bạn” thì thôi chớ cớ gì mà ngại.


Cứ như vậy, câu chuyện vụn vặt giữa bác Hưởng và tôi mỗi lần gặp nhau đủ để góp lại cho tôi biết thêm về bác.


- Hồi đó bà xã tui mới 18 tuổi, có nhiều người đeo đuổi lắm cô ơi.


Bác Hưởng giọng đều đều, tâm sự cho tôi nghe.


- Bác gái chắc là đẹp lắm, bác hả?


- Bả biết mình trẻ, đẹp nên chảnh lắm, cô.


Mắt bác trở nên xa xăm:


- Bởi vì chảnh nên bả đâu có thèm để ý đến tui; thậm chí từ đằng xa thấy tui đứng chờ mà bả cũng hổng thèm huờn bước, bỏ mặc tui đứng xớ rớ.


- Dạ chắc tại bác không chịu mở lời phải không?


- Mắc giống gì mà bả ngó đến tui, cô. Lúc đó tui mới là thằng thiếu úy quèn, trong khi mấy thằng bạn tụi bên quân y, tương lai xán lạn, bả mới ưng chớ.


Một bữa khác tôi gặp bác đẩy thùng rác ngoài hành lang với nét mặt dàu dàu:


- Khỏe không, bác Hưởng?


- Từng tuổi này gần đất xa trời rồi mà vợ chồng già cứ cãi nhau hà rầm, cô ơi.


- Chuyện gì vậy bác?


- Bất nhơn lắm, tụi tui còn hai thằng con bên nhà. Thằng lớn mần chết bỏ để nuôi vợ con, gia đình nó đang chờ bảo lãnh sang với tụi tui. Thằng nhỏ đến tuổi lập gia đình mà cứ lo ăn chơi xả láng, nó cờ bạc nợ nần sao đó mà tụi xã hội đen đòi thanh toán. Nó gọi sang Mỹ xin tiền, bà xã tui nước mắt nước mũi chàm ngoàm, mỗi lần điện thoại reng hổng dám bắt, đẩy cho tui nói chuyện với thằng con trời đánh.


- Giờ bác tính sao?


- Tính gì hổng biết. Nợ với vợ chưa đủ hay sao mà còn khổ với con nữa chớ.


Cứ mỗi lần tâm sự thì bác lại kể thêm một chút về người bạn đời của mình:


- Cô biết không, bà xã tui hồi được sanh ra rất khó nuôi nên ba má ruột phải “bán” bả cho bà dì không có con nhưng giàu lắm.


- Thiệt hả bác? Vậy bác gái là con nhà giàu mà lại đẹp nữa.


- Chưa hết. Bả học Anh Văn ở Hội Việt-Mỹ đến lớp 16 lận cô.


- Chà, học giỏi nữa bác hén.


Bác Hưởng nói nghe chừng hậm hực:


- Nhưng mà tui mắc nợ bả. Sao hồi đó mấy thằng bạn học bên quân y không rước bả đi để tui bớt cực.


- Bác có nghĩ là bác gái thấy bác thương thiệt tình nên quyết định lấy bác đó chớ?


- Hổng dám đâu cô ơi. Con nhà giàu hồi đó có tài xế lái xe hơi chở đi thì hổng chịu, đòi học lái xe để tự do một mình, nào ngờ bị xe đụng cái rầm, què giò.


- Dữ vậy bác?


- Chớ sao, cô! Mấy thằng bạn tui xụi lơ, giả đò không quen biết bả. Bả tủi phận khóc quá trời quá đất. Bởi vậy thằng tui thấy tội nghiệp, nhảy vô lo cho bả rồi dính riết đến giờ.


Hình ảnh vợ bác Hưởng dần dần rõ nét trong tôi theo thời gian với những mẫu chuyện góp nhặt. Biết bác chưa đầy một năm mà sao tôi trông bác mỏi mệt nhanh, lưng khòm hơn, chỉ duy có nụ cười không thay đổi, lúc nào cũng mang nét thân thiện. Bẵng đi một thời gian không gặp bác, lòng tôi có ý trông. Tôi đoán rằng bác được điều đi làm việc ở khu khác. Một hôm, một cô lao công người Mễ bất chợt chặn tôi lại:


- Cô biết tin gì về Phil không?


- Không. Có chuyện gì xảy ra hả cô?


- Phil vừa mới xuất viện nhưng ông vẫn vui vẻ nhận điện thoại.


- Trời ơi! Cô cho tôi số điện thoại nhé!


Có được số điện thoại trong tay, tôi vội vã gọi ngay:


- Bác Hưởng ơi, con nè.


- Cô hả? Lóng rày mạnh giỏi không? Bác sĩ chẩn đoán tui bị ung thư máu, chắc chết sớm cô à.


Tôi bàng hoàng, lặng đi vài giây.


- Chiều nay đi làm về con ghé thăm hai bác nha.


Hỏi địa chỉ nhà bác Hưởng xong, tôi hối hả cúp máy vì không biết phải nói gì với người đang mang bệnh trọng. Nếu hùng hồn trấn an rằng bác sẽ khỏi bệnh thì quả là tôi đã nói dối. Mà nói để an ủi cho người nghe vơi bớt nỗi niềm thì tôi lại càng vụng về không biết nói gì.


Hai vợ chồng bác Hưởng ở trong khu nhà thuê được chính phủ trợ giá. Tôi không rành đường, lái xe lộn tới lộn lui, rốt cuộc phải gọi điện thoại cho bác chỉ dẫn. Xe tôi vừa trờ tới là thấy bác đứng quanh quẩn ngóng đợi. Tôi thảng thốt, cố kềm tiếng kêu ngạc nhiên. Trước mặt tôi là một ông lão tóc rụng gần hết, chỉ còn nụ cười là vẫn vậy, luôn giữ vẻ hiền hoà.


- Cô vô đây.


- Bác gái khỏe không, bác?


- Bả ra liền, cô.


Tôi không phải chờ đợi lâu, vợ bác Hưởng tay chống gậy, bước thấp bước cao ra gặp tôi. Đúng như bác Hưởng nói, bác gái vẫn còn giữ được đôi nét đẹp thời con gái dù lúc đó đã là bà lão thất thập cổ lai hy. Trong căn phòng khách nhỏ có treo một tấm ảnh phóng lớn. Tôi bước lại gần ngắm nhìn: hai ông bà thời trẻ đẹp đôi quá. Ông mặc quân phục oai phong choàng vai bà khép nép trong tà áo dài. Nhưng trông kìa, đằng sau hai ông bà dường như là cảnh trí của mùa thu nước ngoài.


Như đoán được điều thắc mắc của tôi, ông giải thích:


- Hồi đó tui được đi tu nghiệp bên Mỹ một năm, mấy tháng sau bả theo qua rồi tụi tui làm đám cưới luôn. Có cha Mỹ làm phép cưới đàng hoàng đó nghen.


- Chớ hổng phải anh rù quến em theo anh sang Mỹ đó sao? Bà nguýt ông, nói như dỗi hờn.


- Bà rù quến tui thì có, kỳ nài tui cố xin đi tu nghiệp đặng mới có thể làm đám cưới thì còn ức nỗi gì?


- Anh ngạo em hoài. Bà vừa nói vừa cười ngỏn ngoẻn.


Tôi bật cười, quay sang hỏi han sức khỏe của ông. Ông trù trừ không muốn nói:


- Còn một đợt hoá trị nữa rồi tui quay trở lại làm việc cô à.


- Bác không nói giỡn chớ?


Ông buồn so:


- Thiệt mà, cô! Tui sang Mỹ khi tuổi đã cao. Dù đã xin việc đi làm liền vẫn chưa hội đủ thời gian để nghỉ hưu nên phải ráng. Rủi có bề gì thì bà xã tui còn được nhận lương hưu của tui mà xài.


Tôi hiểu lòng ông, cố nén tiếng thở dài vụng về của mình.


Chính phủ Mỹ rặt ròi, nếu công dân làm việc đúng theo qui định thì được nhận hưu bổng, chỉ vậy thôi. Đa số người Việt đã qua tuổi trung niên khi sang Mỹ định cư như bác Hưởng thì thường cố gắng đi làm cho đủ thời gian hạn định để được nhận lương hưu và quyền lợi cho tuổi già. Trong khi đó một số người khác, bất kể quốc tịch nào, lại thích trụ lâu tại việc làm dù đã đến hoặc quá tuổi về hưu vì họ thực sự vẫn không mường tượng mình sẽ nghỉ hưu ra sao. Lại có người về hưu từ việc làm này thì nộp ngay một đơn sang một việc bán thời gian khác và xem việc làm ít giờ đó như một thú tiêu khiển.


Tôi chạnh nhớ đến các đồng nghiệp cứ xầm xì chuyện một ông sếp bên khoa tiếng Trung Đông dù 79 tuổi vẫn ngồi xe lăn đến sở, chưa chịu về hưu nhường cho lớp trẻ cơ hội làm việc. Ông sếp này khá bẳn tính, mỗi khi ai nhắc đến về hưu thì ông lại cáu gắt cho là kỳ thị tuổi tác.


Ngồi thêm một lúc, lấy cớ bác Hưởng còn mệt, tôi xin phép kiếu sớm. Ông đưa tôi ra tận chỗ đậu xe, lần khân:


- Bà xã tui hổng còn trẻ nữa mà cứ nhõng nhẽo hoài cô ơi.


- Vậy cho vui, bác!


- Tui nghĩ lung lắm, cô à. Sau này tui chết rồi không biết còn ai đến thăm bà vợ tui không. Bữa nay cô thấy bả tận mắt rồi đó, cái chân bả đi cà thọt từ tai nạn xe hơi thời con gái.


- Bác thiệt là người chung thủy.


- Tui kể cô nghe rồi, mấy thằng bạn quân y lúc đó sắp ra trường sức mấy mà chịu mang tiếng là bác sĩ có vợ thọt chân. Ngay chính gia đình tui cũng không ưng nữa kìa.


- Chà, bên bác cũng khó dữ!


- Hổng phải gì! Gia đình tui nghèo, hổng xứng bên bả. Tui lại là con lớn nhứt, có chín đứa em dưới tui nữa. Bả chân tay như vậy thì về nhà tui mần dâu sao nổi? Bởi vậy bả mới tìm chước hối tui xin đi tu nghiệp, rồi bả làm đơn theo qua sau đặng làm đám cưới, đặt gia đình tui trong sự đã rồi; Vậy mà bây giờ bả nói tui rù quến bả, tức không chớ!


- Đừng giận nữa bác, bác vô nghỉ khỏe rồi con gặp lại bác sau!


Vài tuần sau tôi gặp lại bác Hưởng đang hổn hển đẩy chiếc thùng rác xem chừng nặng hơn trọng lượng cơ thể ông. Tôi xách bịch nhựa đầy vỏ chai, lon đem ra trút vào cái túi ông treo cố hữu bên quai thùng.


- Sao cô không nói trước đặng tui vô văn phòng bưng ra cho?


- Con làm được mà. Hôm nay trông bác mạnh hơn đó nha. (Tôi tự rủa mình học ở đâu lối xã giao trơn tru với người bệnh như vậy.)


- Tui đếm từng ngày, sợ không kịp cô à!


- Ý, bác đừng nói vậy chớ. Bao nhiêu ngày nữa thì đủ nghỉ hưu, bác?


- Cũng bộn đa! Hăm mốt ngày nữa.


Giọng ông yếu ớt thấy rõ. Tôi thấy bất an nhưng không biết lựa lời gì an ủi. Lại đành phải nén tiếng thở dài.


- Cô nè, nghe đâu vào ngày làm việc cuối cùng của tui, tổ chức “Hope” có đặt ổ bánh “Về Hưu” và tấm thiệp đủ bự để mọi người đến ký tên đó cô.


- Vậy bữa đó con rủ mấy đồng nghiệp ghé chung vui với bác nghen.


- Cám ơn cô. Bà xã tui cũng đòi đi dự tiệc về hưu của tui. Tội nghiệp! Tính bả hay sợ ma, ngày sau tui đi rồi hổng biết bả xoay trở ra sao.


Điều lo lắng của bác Hưởng không phải là quá xa. Tôi nào ăn được miếng bánh, cũng chưa viết lời chúc trong tấm thiệp để mừng ông về hưu thì đã phải tiễn ông về với cát bụi. Ông trở bệnh nặng, ra đi sớm vài ngày trước khi được công nhận nghỉ hưu.


Bác Hưởng bỏ lại cõi đời người vợ mà ông hay cằn nhằn nhưng lo lắng hết mực cho bà. Rẻo sân nhỏ phía trước nơi ông bà ở còn ngổn ngang những vỏ chai lon chưa kịp đem bán. Bà thổn thức khóc đưa ông. Từ miền đất lạnh, ông hẳn thương cảm bà hơn là giận hờn. Từ nay không còn ai càm ràm ai đã rù quến ai.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

Crazy - Patsy Cline




"Crazy"
Willy Nelson

Crazy
I'm crazy for feeling so lonely
I'm crazy
Crazy for feeling so blue
I knew you'd love me as long as you wanted
And then some day
You'd leave me for somebody new
Worry
Why do I let myself worry?
Wondering
What in the world did I do?
Oh, crazy
For thinking that my love could hold you
I'm crazy for trying
And crazy for crying
And I'm crazy for loving you
Crazy for thinking that my love could hold you
I'm crazy for trying
And crazy for crying
And I'm crazy for loving
You

Hờn Chi

Phù du một kiếp con người
Hờn chi thôi hãy mĩm cười với nhau
Dẫu rằng lòng vẫn còn ̣đau
Tình ta mãi mãi mai sau vẫn tình

Thứ Tư, 18 tháng 6, 2014

VUI CƯỜI



4 Nhà Thông Thái...

Truyện kể rằng...
Bốn người khách vào một quán ăn lịch sự. Họ lên lầu cho kín đáo, yên tĩnh.
Trong khi chọn món ăn, cô chiêu đãi viên tiến lại gần bốn vị khách:
“Em rót bia cho mấy anh nhé?” - Cô nhoẻn miệng cười tươi rói.
Trước nụ cười tuyệt vời ấy, bốn vị khách nhìn qua nhìn lại tham khảo ý kiến lẫn nhau. Anh A liền nói với cô gái:
- “Xin lỗi, em quí danh là gì, ở đâu, anh không nhớ nhỉ?”
Cô ta lại cười, răng trắng lóa, đều như sắp:
- “Hỏi quê…rằng biển xanh dâu/ Hỏi tên…rằng mộng ban đầu đã xa”.
Anh B nghe thế, vỗ đét đùi:
- “Úi chà chà! Lại thuộc cả thơ. Tuyệt vời. Cứ rót bia của em đi”.
- “Dạ. Cảm ơn quí anh”.
Và, thế là họ vui ve dùng bia của cô gái . Anh C đon đả:
- “Lấy thêm ly. Em cùng ngồi đây uống cho vui”.
- “Dạ”.
Thế là bàn có thêm một bông hồng giữa đám sỏi đá. Anh D mời tất cả cụng ly, nhận xét:
- “Coi bộ em học giỏi nhỉ!”.
Cô lại cười. Đúng là cô ta “ăn tiền” có nụ cười. Nụ cười như thể cái ống bơm, cứ hút người khác té nhào:
- “Em cũng học mót. Nói chơi cho vui mà. Quí anh không phiền chứ? Chắc quí anh học giỏi lắm thì phải?”
Anh A xoa bụng ưỡn ngực, cố tình khiêm tốn:
- “Cũng đủ xài. Ai hỏi gì nói nấy. Nhất là lãnh vực văn học. Không bao giờ bị kẹt”.
- “Thế là quá giỏi rồi. Vậy, em đố các anh về lĩnh vực văn học nhé?”
Nghe thế, cả bàn nhốn nháo hẳn lên, mừng rơn như cá gặp nước. Tại vì họ là nhà giáo, nhà thơ, nhà văn cả…Họ cụng ly chúc mừng thắng lợi, và chờ đợi thử thách từ phía hoa hồng.
Cô gái lại cười, giọng ngot nhu duong:
- “Nếu có một ông khỏa thân – Cô cười cười nói tiếp – Ông ta cõng một ông nữa cũng khỏa thân…Về tục ngữ, ông bà ta nói sao?”. Bốn khuôn mặt của bốn vị khách đều nhăn nhíu cả. Họ không tìm ra câu tục ngữ nói về trường hợp hy hữu này.. Họ bí rị…
Anh C nói dứt khoát:
- “Chúng tôi thua. Cô giảng đi. Nếu đạt yêu cầu văn học, chúng tôi uống mãi bia Tiger đến chiều”.
Cô ta bình tĩnh đáp:
- “Quân tử nhất ngôn đấy nhá. Này, một ông khỏa thân, cõng trên lưng một ông cũng khỏa thân…Lúc ấy, tục ngữ nói rằng: “Gậy ông đập lưng ông”.
Úi trời! Đúng quá đi chớ.. Cả bàn cười rộ. Quân tử nhất ngôn. Rót thêm bia. Vừa rót bia, cô vừa đố tiếp:
- “Này các anh nhé, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta nhảy tõm xuống ao, tục ngữ nói sao nào?”
Bốn khuôn mặt của bốn vị khách vẫn cứ tiếp tục nhăn nhíu. Họ lại bí rị… Yêu cầu đáp án.
Cô ta cười tủm tỉm, đáp:
- “Ông khỏa thân mà nhảy xuống ao, tục ngữ bảo rằng: “Chim sa cá lặn”.
Cả bàn lại cười như pháo. Úi trời! Đúng quá đi chớ. Cá trông thấy so quá, phải lặn. Thừa thắng xông lên, cô ta đố tiếp:
- “Thưa quí anh, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi lên hòn đá, tục ngữ bảo sao nào?”
Bốn khuôn mặt thông minh kia lại tiếp tục nhăn nhíu trông đến tức cười. Họ lại bí rị…Lại đòi đáp án.
Cô gái thong thả trả lời:
- “Ông khỏa thân ngồi lên hòn đá, lúc ấy tục ngữ phán rằng: “Trứng chọi đá”.
Cả bàn lại cười như Tết.
Ông D tuy thua nhưng vẫn hăm hở:
- “Đúng quá đi chớ. Trứng này không bể được! Hết rồi à?”.
Cô gái cười:
- “Cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi tiểu, tục ngữ bảo sao nào?”
Bốn khuôn mặt sáng lán lại nhăn nhíu thảm thương. Họ tiếp tục bí rị…Đòi cô ta cho đáp án.
Cô gái trả lời ngay:
- “Ông khỏa thân ngồi tiểu, tục ngữ gọi là “Đất lành chim đậu”.
Cả bàn cười rộ.
- Chà! Quả là vui quá hỉ!
Các vị kia còn kém về “tục"... ngữ nhiều lắm! Trình độ thua một cô gai xa.

sưu tầm

VUI CƯỜI



Chết Sướng Hơn

Một chú muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát. Chết, dẹp lép. Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà bay lại bay vút lên trời xanh, vượt qua trăm ngàn tinh tú đến cúi lạy trước Thượng Đế khóc lóc:
- Thưa ngài, con có làm chi nên tôi đâu mà để bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngài cứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
- Thưa không. Hoàn toàn không. Chỉ có đám muỗi cái khát máu mới rủ nhau đi chích người ta. Đám muỗi đực tụi con là dân "chay trường". Bữa nào vui lắm cũng chỉ rủ nhau đi hút mật hoa mà thôi.
Thượng Đế gọi đám kỹ sư mang blue print ra coi lại. Kỹ sư trưởng coi xong, kính cẩn:
- Thưa Thượng Đế, theo bản design của ngài hồi khai thiên lập địa thì chỉ có muỗi cái trưởng thành mới chích hút máu người và động vật máu nóng để nuôi trứng phát triển duy trì nòi giống. Muỗi cái có vòi dạng đặc biệt có thể xuyên thủng da người và động vật để hút máu. Muỗi cái cần hút thêm máu để có nguồn protein để sản sinh ra trứng. Còn muỗi đực được design với 1 cái vòi có đầu loe ra như hình loa kèn chỉ để mút những giọt sương đêm đọng trên hoa trái hoặc mật hoa mà thôi, tuyệt đối không chích ai được. Tóm lại, muỗi đực dân "ăn chay trường".
Quay qua muỗi đực, Thượng đế trầm ngâm:
- Thế anh có "chích" mấy nàng muỗi cái không?
Muỗi đực lật đật lại sát gần Thượng đế, trình ngài xem cái vòi toè loe của mình rồi phân bua:
- Thưa ngài, xin ngài coi lại xem, cái vòi này mà chích được ai!
- Anh hiểu sai ý ta rồi. Ta hỏi anh có "chích" muỗi cái bằng cái vòi khác cơ, cái vòi ở dưới kia kià.
Vừa nói, ngài vừa chỉ tay vào hạ thể muỗi đực. Muỗi đực cúi đầu, gãi tai, thú nhận:
- Thưa, cái vụ này thì có. Có đều đều.
Suy nghĩ hồi lâu, Thượng Đế phán:
- Chính vì anh "chích" con muỗi cái, nó có bầu, nó cần protein để nuôi con anh, nó mới phải đi chích máu người. Nếu anh đừng chích nó thì nó cũng chỉ hút sương, hút mật, cũng "trường chay" như anh thôi... Kể cũng không oan uổng gì...
Thượng Đế chưa dứt lời thì muỗi đực, biết mình đuối lý, bật khóc nức nở. Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được "chích" muỗi cái nữa. Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ 1 lát, lẩm bẩm như là nói với chính mình:
- Nếu vậy, chết sướng hơn!

sưu tầm .

Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

HAPPY FATHER' S DAY !



Nếu như!!!



Tôi đang loay hoay bên cạnh Bác Hai với chén cháo còn nóng hổi trên tay. Điện thoại kêu lên inh ỏi. Bên kia đầu dây tiếng con gái nức nở… Mẹ ơi! Ba mất rồi… Mới chín giờ sáng, tôi cứ tưởng mười một giờ đêm. Trước mắt tôi tối sầm, toàn thân tôi run rẩy như người bệnh sốt rét rừng vậy.
Nếu như! Ngày ấy tôi không cố chấp, và xem cái [Tôi] của mình lớn, bây giờ đâu ra nông nổi như vậy.
Trong cuộc sống gia đình ai cũng có phần sai sót, và những tỵ hiềm ích kỷ nhỏ nhoi tôi và chồng tôi không bỏ qua cho nhau, nên cuộc sống vợ chồng, càng ngày, càng xa cách.
Ngày tôi và chồng tôi quyết định đưa nhau ra tòa ly hôn, tôi là người đau khổ nhất. Khi nghĩ đến cảnh chia tay, tôi thấy mình mất mát. Những tháng năm dài chung sống, bao nhiêu vui, buồn, sướng khổ. Ấy vậy mà đành phải xa nhau hay sao? Nếu không chọn giải pháp này, hằng đêm, hằng ngày tôi phải nhận những cái tát, cái đấm mỗi khi chồng tôi có hơi men. Tôi đã từng chịu đựng. Với người phụ nữ dù có mạnh khỏe  đến đâu vẫn là…
Những trận đòn roi sau khi say sỉn đã un đúc và hằn sâu tự đáy tâm hồn. Tôi đã  khóc và than vãn khi nhìn lên di ảnh của Má tôi thốt lên thành tiếng… Má ơi! Nếu Má linh thiêng hãy phò hộ cho con thoát khỏi bàn tay hung thần, ác quỷ. Mặc dù người ấy là chồng của con. Đã  từng đầu ấp, tay gối, đã từng chia sẻ ngọt bùi…
Ngày ra tòa, chồng tôi luôn van xin, “Hãy tha thứ cho anh” Anh hứa từ đây và mãi mãi về sau, anh không bao giờ đánh đập em nữa… Tôi vẫn một mực không chịu nghe, vì đã nhiều lần tôi từng tha thứ chồng tôi hứa khi biết tôi có ý quyết định, tôi bỏ lơ vài hôm, bổn cũ soạn lại…
Ngày cầm tờ giấy ly hôn trên tay, ngày ấy tôi thật sự hạnh phúc, cái hạnh phúc trong niềm đau khổ. Khi nghĩ đến con mình rồi sẽ sa sao?
Chồng tôi trở về nhà mẹ đẻ sống, còn tôi tần tảo, buôn bán nuôi con. Thỉnh thoảng ghé qua nhà cho con vài trăm, chút ít quà.
Thời gian sau đó, chồng tôi buồn vì không có vợ con bên cạnh, nên nhậu nhẹt liên miên. Cuối cùng mang bệnh phải vào Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch. Những ngày nằm viện tôi và con có đến thăm anh. Nhìn thấy chồng tôi gầy sọp, giọng nói yếu ớt, tôi thật sự đau lòng. Lúc ấy tôi tự trách mình. Tại tôi tất cả.
Nếu như! Ngày ấy tôi cố chịu đựng, cố chịu đau đớn thể xác thêm một chút, thì ngay giờ phút này, chồng tôi đâu ra nông nổi. Con tôi chịu mất mát nhiều là bởi tại ở tôi.
Chiếc áo quan ôm trọn hình hài anh. Anh thật sự trở về cát bụi, tôi về dự lễ tang, vẫn chít khăn sô. Dù không còn tình ,vẫn con cái nghĩa.
Trời tháng mười hai se se lạnh. Cái lạnh bên ngoài không bằng nỗi buốt  giá bên trong. Ngồi cạnh anh trong chiếc xe tang , nước mắt tôi rơi lần này không  đau đớn như những lần trước, bằng vạn lần đau nhói trong tim… Tôi thủ thỉ trong lòng, mà cứ ngỡ tôi nói chuyện với anh, Anh hãy yên nghĩ. Em hứa lo cho con học hành đến nơi, đến chốn…
Hãy tha thứ cho em... Ngàn lần xin thứ tha.
                            
                            KIM PHƯỢNG (Học sinh Hải Long) 


Khi ngồi viết lại câu chuyện này. Tôi xin các anh, các chị hãy gìn giữ hạnh phúc gia đình. Hãy tha thứ, và bỏ qua cho nhau những lỗi lầm vướng phải.
Hãy nhớ đến chữ “NHẪN”. Nhịn nhục, vun bồi tô đắp mái ấm gia đình. Ngày càng hạnh phúc lên gấp bi…

Mùa Hè



Mỗi lần nhìn hoa phượng nở đầy sân, kỷ niệm thuở học trò trong tôi lần lượt kéo về, đầy ắp những yêu, thương, vui, buồn, không sao kể xiết.

Người ta bảo, tình yêu học trò, mối tình đầu khó quên, tôi thấy đúng như vậy. Tôi đã biết yêu từ năm học cấp ba. Cái tuổi ô mai, thường hay mơ mộng, mỗi khi nhìn mưa rơi, đang trong giờ học, ngậm bút làm thơ, nhìn bâng quơ qua cửa sổ lớp học. Từ cánh cửa sổ ấy tôi nhận được thư anh, ném qua… Đọc vội vàng và cho vào cặp.  

Sau giờ ra chơi, tôi tìm một góc nhỏ thật kín đáo, đọc đi, đọc lại nhiều lần không thấy chán. Mãnh giấy nhỏ, ghi vội mấy câu “cô bé tóc dài học giỏi nha! hẹn gặp hai giờ sau khi tan trường”.

Thời gian đi qua, mấy chục lần phượng nở, hai tiếng “cô bé” đã đi vào kỷ niệm. Tôi đã trưởng thành, lập gia đình, hạnh phúc như bao người khác. Bên chồng, bên con, trách nhiệm, bổn phận tôi luôn đặt nặng trên đôi vai của mình. Ấy vậy mà, một chiều đang nấu cơm, điện thoai bàn kêu, tôi nhấc ống nghe “alô, alô ai bên kia đầu dây vậy?”  từ trong ống nghe, tôi nghe được: “là anh, là anh”. “Anh là ai? cho tôi biết quý danh, nếu không nói tôi cúp máy đây!”. “Em khoan cúp máy, anh là T đây.” Lúc này tôi chới với, hỏi anh, tại sao anh biết số điện thoai của em? Anh trả lời: “anh hỏi thăm số bạn bè cũ”.

Sau lần ấy, anh thường xuyên điện thoại cho tôi. Cứ nghe điện thoại anh gọi, tôi hồi hộp vô cùng. Tôi lo sợ, chồng tôi về nghe được tôi chẳng biết nói sao. Một nửa, thấy tội chồng, một nửa thấy anh ấy tội nghiệp. Tối về nằm ngủ cạnh chồng, con, đầu óc tôi cứ mãi nhớ về anh với những lời anh nói với tôi. Lúc này  tôi thấy mình thật có lỗi với chồng. Tôi cố không nghĩ đến, càng cố quên, tôi lại càng tưởng nhớ.

Ngày ngày tình cảm của tôi và anh gần nhau hơn. Một lần anh tha thiết xin phép tôi cho anh gặp mặt. Tôi đồng ý. Chiều hôm ấy, tôi và anh ngồi bên nhau trong quán cà phê. Anh đưa tay nắm tay tôi, tôi giật lại và hỏi anh “ Động cơ nào, nguyên nhân nào thúc đẩy anh tìm gặp lại em” anh mỉm cười, trả lời: “anh nằm mơ thấy em, mặc chiếc áo màu tím, với mái tóc dài xõa ngang vai, nên anh quyết định tìm gặp em dù chỉ một lần” Tôi bảo với anh “ anh lãng mạn quá đó, chỉ một giấc mơ thôi, gặp em một lần để làm gì? Anh suy nghĩ lại đi, giờ đây anh người đàn ông có địa vị trong xã hội, con cái thành đạt, hạnh phúc ấm êm. Em cũng vậy, em có chồng, có hạnh phúc của riêng em, chúng ta nên gác lại chuyện tình cảm riêng tư, hãy nghĩ đến cái chung, hạnh phúc đang ở bên ta, đó là những đứa con anh ạ. Đừng hẹn hò như thế này nữa. Hai con người bằng xương, bằng thịt, liệu điều gì xảy ra? Luật pháp, gia đình, và xã hội không chấp nhận đâu! Hãy quên em đi, cứ xem như đó là một sự tình cờ chúng ta đồng hành trên đoạn đường ngắn ngủi. Rồi đến ngã ba chia tay, quay về thực tại. Khuyên anh với những lời ấy, tôi thấy anh buồn, mắt nhìn về hai cái loa to tướng, đang phát ra lời nhạc “em tan trường về, anh theo Ngọ về…” tôi gọi khẽ anh T à, mình chia tay ở đây thôi. Một lần nữa anh lại nắm tay tôi, khẽ bảo: “ anh mãi nhớ về em” tôi gật đầu, nói với anh mấy câu cuối cùng: “trong bầu trời mênh mông tình cảm, anh dành cho em một góc nhỏ đủ rồi”.

Chữ “mãi” kia hãy dành cho vợ, với con anh nhé.

Một lần gặp lại, sau mấy chục mùa hoa phượng nở, là lần gặp cuối cùng chúng tôi được gặp nhau. Vài năm sau đó, tôi nhận được tin buồn anh không còn trên cõi đời này. Cơn bệnh quái ác ung thư đã đưa anh vể bên kia thế giới. Mùa hè vẫn luôn ở trong trái tim tôi…
                                                                    KIM PHƯỢNG (Học sinh Hải Long)

Thứ Năm, 12 tháng 6, 2014

GIÚP ĐỠ HỌC SINH KHÓ KHĂN


DANH SÁCH CỰU HỌC SINH HẢI LONG HỖ TRỢ HỌC BỔNG CHO PHƯỜNG MŨI NÉ





                                       
                                                             HIỆU TRƯỞNG CÁC TRƯỜNG ĐẢ KÝ NHẬN