Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

4 Chai Của Cuộc Đời

BỨC THƯ TÌNH

Chuyện xóm làng

           Mới sáng tinh mơ, vừa mới mở cửa đã thấy chị hàng xóm thất tha thất thểu, khuôn mặt buồn xo bơ phờ qua nhà tôi rồi. Nhìn vóc dáng của chị biết là có chuyện chẳng lành… Từ ngày gia đình tôi đến sống ở cái làng này, chị là người hàng xóm thường hay lui tới nhà tôi nhiều nhất, gia đình có chuyện vui, buồn đều sang kể như để chia sẻ, chung vui. Vợ chồng đi du lịch, đám cưới, đám ma…về đến nhà việc đầu tiên là qua nhà tôi kể rành rọt ngọn ngành, nhưng mọi lần hớn hở bao nhiêu thì hôm nay âu sầu bấy nhiêu.
          Số là chiều hôm qua, sau khi dạo một vòng mấy nhà lân cận trở về (thường thì vào giờ này chị đang tán dóc với mấy bà hàng xóm, gần tới giờ nấu cơm chiều mới về), bước vào cửa phát hiện chồng chị ngồi hí hoáy viết gì đó vào một tờ giấy, karaoke thì mở mà có hát đâu, thấy chị anh hơi giật mình vo vội tờ giấy chờ chị đi ra sau nhè nhẹ quăng xuống gầm bàn. Từ hồi nảo hồi nào đến giờ chỉ thấy ổng ghi số ký (KW) điện vào một cuốn sổ để theo dõi chong đèn thanh long chứ có bao giờ viết vào tờ giấy đâu, lại thậm thà thậm thụt nữa chớ. Linh tính của người phụ nữ cho biết là có chuyện không bình thường rồi. Chị nhanh trí lấy cái chổi giả bộ quét nhà, anh vừa ra khỏi cửa là chị khều ngay tờ giấy vo tròn cho vào túi ngay. Hồi nhỏ, gia đình chị nghèo khổ, ở vùng sâu vùng xa, lo phụ giúp cha mẹ việc đồng áng ruộng vườn nương rẫy có được đi học đâu, bây giờ một chữ bẻ làm đôi cũng không biết thì làm sao biết được ổng viết gì trong đó, mà nhờ mấy đứa con lỡ chúng biết chuyện cha chúng nó có ý này ý nọ thì chẳng hay ho gì.
          Đích thực là ổng viết thư tình rồi, nghĩ thế mà cả đêm trằn trọc không ngủ được, chị đâu có xa lạ gì cái tính trăng hoa của ổng từ thời trai trẻ, quen với chị rồi mà còn “bắt cá hai ba tay”, thậm chí về sống với nhau rồi chị còn nghe nói anh đèo bồng với người khác nữa, cũng chỉ nghe nói thôi chứ không đủ chứng cớ nên chị không làm gì được, mà không có lửa làm sao có khói. Chị nhớ lại mới tháng trước thôi, hai vợ chồng về quê đám giổ, anh bỏ chị một mình đi đâu cả buổi, hỏi đến anh nói lâu ngày gặp bạn bè đi nhậu. Có lần người ta còn bắt gặp ổng tán tỉnh bà đầu xóm chết chồng nữa chớ. Mấy năm còn nghèo khổ, vợ chồng lúc nào cũng bên nhau quanh năm suốt tháng vất vả cày cuốc ruộng vườn lo miếng cơm manh áo cho cả đàn con mười đứa đâu còn thì giờ nghĩ tới chuyện ong bướm. Bây giờ con cái đã lớn, có cháu nội cháu ngoại đầy đàn, kinh tế ổn định có đồng ra đồng vào bắt đầu sinh tật.
          Tôi giở tờ giấy ra xem, đúng là những lời lẽ yêu thương trai gái, chỉ có những đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết mới bày tỏ nỗi lòng bằng những vần điệu da diết như thế. Mà sao tôi thấy quen quen, rất quen như mình đã đọc ở đâu rồi thì phải, nghĩ mãi không ra. Sực nhớ cư dân trên mạng có câu: Dân ta phải biết sử ta/ Nếu mà không biết thì tra Gu Gồ (google). Mặc dầu không phải là sử sách nhưng thử xem. Tôi gõ một hàng của “bức thư tình” liền hiện ra lu bù kết quả. Trong đó có nội dung của một bài hát ở thập niên sáu mươi, nói về tình yêu đôi lứa mà thời bấy giờ nhiều người rất thích…
          Thì ra, chồng của chị là người rất yêu văn nghệ, đám cưới đám tiệc mà anh không được hát là về ấm ức mấy ngày mới nguôi, đặc biệt sau khi có thêm rượu bia kích thích không những hát mà còn nhảy nữa, nhưng nhạc hồi xưa lâu ngày quên cũng nhiều, chẳng còn bài nào thuộc trọn vẹn cả. Mấy hôm trước nhận được thiệp mời của một người bạn tổ chức đám cưới cho con, nghe nói có bố trí sân khấu, quay phim, chụp ảnh hẳn hoi, thuê dàn nhạc nổi tiếng trong vùng, thậm chí được chiếu trực tiếp chương trình ca hát lên màn ảnh lớn. Anh thích bài hát này, quyết tâm học thiệt thuộc để biểu diễn, tranh thủ vợ đi qua nhà hàng xóm anh mở karaoke chép lời để học, viết chưa được nửa bài đâu ngờ bà vợ lại về bất thường làm anh cụt hứng; với lại bây giờ có bà ấy về coi nhà rồi tranh thủ vào rẫy tưới thanh long, để hôm nào viết lại. Anh cũng không hề biết “linh tính” của người phụ nữ nhạy cảm đến vậy.
          Nghe tôi giải thích, chị thở phào nhẹ nhỏm như trút được gánh nặng ngàn cân đè nặng chị từ chiều hôm qua đến giờ, chị tươi tỉnh hẳn lên vừa mừng vừa lo, mừng vì đó không phải là “bức thư tình” như linh tính mách bảo, lo là nếu anh biết được chuyện này, khi có rượu vào chị đừng hòng yên thân. Gì thì gì miễn đó không phải thư tình là được. Chị cười toe toét.

(Viết theo lời kể của Lanh Thị Lề vì bận "se chỉ luồn kim", kịp áo dài cho mấy cô giáo tổng kết niên học)
PĐN


Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

UỐNG NƯỚC

          UỐNG NƯỚC
 
   - Một ly nước uống sẽ lấy mất đi cảm giác đói suốt đêm cho hầu hết những ai phải ăn kiêng theo Đại học Washington.
   - Thiếu nước là nguyên nhân số 1 gây ra sự mệt mỏi trong ngày.
   - Nhiều nghiên cứu cho biết từ 8-10 ly nước trong ngày có thể làm giảm những cơn đau lưng và đau khớp cho gần 80% những ai bị các bệnh nầy.
   - Chỉ cần giảm 2% nước trong cơ thể con người sẽ gây sự mất liên kết về trí nhớ trong thời gian ngắn, những vấn đề về toán học và khó khăn khi phải tập trung trước màn hình vi tính hay trước một trang giấy in.
   - Uống 5 ly nước mỗi ngày giãm 45 % nguy cơ ung thư ruột và có thể giảm nguy cơ ung thư vú từ 79% và 50% ung thư bàng quang.
     Bạn đã uống đủ nước cần thiết mỗi ngày chưa?
     Bạn có biết? Thời kỳ uống nước thích hợp.... rất quan trọng. Uống nước vào những lúc chính xác sẽ tăng tối đa hiệu quả trong cơ thể con người :
   - 2 ly nước ngay khi thức dậy, giúp các cơ quan nội tạng khởi động.
   - 1 ly nước 30 phút trước bữa ăn giúp tiêu hóa tốt.
   - 1 ly nước trước khi đi tắm giúp hạ huyết áp.
   - 1 ly nước trước khi đi ngủ tránh cho bạn các cơn nhồi máu cơ tim.

     Hãy gởi thông tin này đến những người thương yêu của bạn

MỆT !!!

« Mệt »
Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.
Ðơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt.
Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt.
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt.
Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt.
Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.
Ðược mất không mệt, tính toán mới mệt.
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt.
Người viết bài này không mệt,
Người chuyển tiếp bài này không mệt,
Người đọc bài này mới mệt... 
Cho nên... mới xem tựa bài đã thấy... « Mệt » !...
LEARN FROM YESTERDAY .......LIVE FOR TODAY ......AND HOPE FOR TOMORROW
 

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

Bệnh gai cột sống

Bệnh gai cột sống ông bạn già bị bệnh gai cột sống, đau đớn lắm. bác sĩ lắc đầu không chữa được nữa, ông coi như vô phương khỏi bệnh. Tình cờ một hôm ông nói chuyện này với một người bạn ở VN. Ông bạn này bèn chỉ cho một liều thuốc gia truyền, xưa nay ai uống cũng khỏi. Ông bạn đã làm theo đúng lời chỉ dẫn, và chỉ uống có hai tuần lễ là hoàn toàn hết bệnh. Bác sĩ Mỹ coi lại cột sống và đã công nhận đây là một phép lạ. Tôi xin chép ra đây toa thuốc thần dược này, những ai đã tuyệt vọng về thuốc tây, hãy thử uống xem, có mất mát gì đâu, vì nó chỉ là một ly nước giải khát. Bạn hãy tới hiệu bán thuốc bắc, hỏi mua HẠT ĐƯỜI ƯƠI (đó là cái hạt các xe bán nước đá ở Saigon năm xưa ưa bán chung với hạt é và nước đá) Về nhà lựa ra những trái mầu còn mẩy và vàng vàng, giống như mầu hạt giẻ, và chỉ dùng những hạt này mà thôi, nhớ bỏ đi những hạt đã có mầu xỉn, màu đen. Mỗi ngày dùng chừng 20 hạt. Đun nước sôi, để nguội dần, khi nước còn nóng âm ấm thì bỏ 20 hạt này vào ngâm. Ngâm chừng 2 giờ. Sau 2 giờ ngâm, lấy ra bóc bỏ, bỏ hạt, bỏ những gân sơ, chỉ lấy thịt của trái này, giống như cùi trái nhãn. Bỏ những cùi này vào ly, pha chút đường, uống làm 3 lần trong một ngày, vừa uống nước vừa ăn cùi Bạn tôi đã uống như vậy trong 2 tuần lễ là hết bệnh gai xương sống hoàn toàn. Bạn mua chừng 10 đô la, tại các hiệu bán thuốc bắc, cứ hỏi ‘hạt đươi ươi’. Tôi không biết tên tiếng Tàu là gì, ở Saigon xưa vẫn gọi là ‘hạt đười ươi’. Kính chúc bạn khỏi bệnh. TRÀ LŨ - Retrieved from http://www.gdptthegioi.org

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

CƯỜI MỆT NGHỈ...

CƯỜI MỆT NGHỈ ... 
Rảnh rỗi, để giết thì giờ thì mở Video này (Gần 2 giờ) xem để cười cho vui...


Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

SỐNG THANH THẢN GIỮA ĐỜI

SỐNG THANH THẢN GIỮA ĐỜI
Một người không tốt với bạn , bạn không nên quá bận tâm .
Trong cuộc sống của bạn, không ai có nghĩa vụ phải cư xử tốt với bạn trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với bạn, bạn nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng bạn cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng của họ.
Hãy nhớ, họ tốt với bạn không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến bạn.

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của bạn.
Vì thế, nếu sau này người bạn yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi bạn có thể đặt niềm tin, bạn cũng đừng bi lụy. Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, bạn đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng bạn chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày.
Hãy trân trọng và yêu lấy cuộc sống hiện tại của bạn.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời bạn, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa bạn, bạn hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn bạn lắng lại rồi nỗi đau của bạn cũng sẽ dần biến mất.
Bạn đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

Bạn có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Bạn có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng bạn không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi bạn tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với bạn.
Hãy nhớ điều này nếu không bạn sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn bạn ít khi gặp mọi người, nhưng bạn hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương bạn hơn.

( Đời là bể khổ,sanh ra là khổ...ai cũng đã trải qua..và còn dài dài tới khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay? Những lời hay ý đẹp của bài này nhắc nhở chúng ta một thái độ sống để cho tâm hồn thanh thản trước mọi nghịch cảnh của cõi tạm này. Hù ! )

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

Người bạn cùng quê

THỨ BẢY, NGÀY 04 THÁNG HAI NĂM 2012

Kế! Mình là VTN , ngày xưa mình ở Rạng , nhà mình ở rất gần nhà Kế. Sau này mình lên Mũi Né học cùng lớp với VĐLang, VB, V Ánh Hòa, V Văn Tiến, V Thị Đẩu, L Ngư và một số bạn nữa mà lâu rồi mình không nhớ hết tên. Riêng bạn Tiến đã ra đi khi vừa tàn cuộc chiến, thật bất hạnh cho bạn ấy không có được một nấm mồ và đến bây giờ chắc cũng không còn mấy người nhớ đến bạn ấy nữa (bạn bè rồi cũng xa, người tình rồi cũng quên như áng mây về cuối trời ), còn mình thì cũng đã xa quê gần bốn mươi năm rồi, bốn mươi năm biết bao đổi thay, thỉnh thoảng mình cũng có về thăm quê, nhưng cũng bao nhiêu năm ấy mình chưa về quê ăn tết lần nào. Gần đây mình tình cờ xem trang blog CHSHL mình thấy xúc động và thấy thật gần với quê hương, với bạn bè, mình cảm ơn Kế và các bạn đã lập nên trang blog này. Mình thấy nhớ thật nhiều cái thời thơ ấu ở quê nhà, giờ thì nó đã quá xa. (Tôi xa quê tôi qua bao tháng năm, quê hương tuổi thơ đi qua đời tôi ) Bài hát quê hương tuổi thơ đã cho chúng ta nhớ lại những kỷ niệm của thời thơ ấu, làm sao nói hết và làm sao quên được. Bây giờ mỗi người trong chúng ta ai cũng có một hoàn cảnh một cuộc sống riêng, nhưng có một điều rất chung là chúng ta dù ở xa cách mấy nhưng lúc nào cũng nhớ về quê hương, ( chiều chiều ra đứng cửa sau nhớ về quê mẹ ruột đau chín chiều ) câu ca dao ấy là lời ru của các bà mẹ đã ru con. Bây giờ lớn lên xa quê mình mới thấy thấm thía .
Thôi chào Kế và các bạn, chúc gia đình Kế và các bạn thân thương một năm mới an khang thịnh vượng .
Cho mình gởi lời thăm VB.

ĐƯỢC ĐĂNG BỞI VTNHUNG VÀO LÚC 07:00

VẼ TÌNH

(Cảm hứng từ bài thơ Vẽ lại của Thùy)

Anh vẽ cho tôi một buổi chiều
Khi hoàng hôn xuống ánh đèn lên
Từng đôi âu yếm dìu nhau bước
Riêng chỉ đôi ta lỡ hẹn chiều

Anh vẽ lên tôi một trái tim
Đơn côi thổn thức giữa đêm về
Để tim nhung nhớ và ôm ấp
Theo tiếng thời gian gõ nhịp đều

Anh vẽ lên môi một chút son
Bao năm phai nhạt khóe môi cười
Vẽ lên mắt biếc màu tim tím
Một chút hững hờ một ánh mong

Anh vẽ cho tôi vẽ thật nhiều
Những lời âu yếm cửa đầu môi
Để đêm mong đợi ngày thương nhớ
Để biết trong đời vẫn có nhau

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Without You - Philip Huy

Mời nghe nhạc


No, I can't forget this evening
Or your face as you were leaving
But I guess that's just the way the story goes
You always smile but in your eyes your sorrow shows
Yes, it shows

No, I can't forget tomorrorow
When I think of all my sorrows
When I had you there but then I let you go
And now it's only fair that I should let you know
What you should know

I can't live if living is without you
I can't live, I can't give any more
Can't live if living is without you
I can't give, I can't give any more

thơ

TA VẾ

Ta về theo giấc chiêm bao
Thân cây gỗ mục sau hè buồn se
Gió chiều lành lạnh thân tre
Loanh quanh nổi nhớ lòng vòng tháng năm

Ta về theo gió thong dong
Rong rêu một tối cho lòng xa xôi
Nước lên con sóng lên đồi
Chiều tan cuối nẻo một thời yêu thương

Ta về thấy lạ đường quen
Thấy bao nổi nhớ chênh vênh sóng chiều
Trãi lòng theo tiếng cô liêu
Mà nghe tâm sự bao điều xót xa

Ta về ta chỉ gặp ta
Bờ xa sóng vổ trăng tà lên cao
Dáng chiều trong sóng lao xao
Hồng hoang ngày ấy phương nào mây trôi

Tặng HGK