Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011


XIN CÚI ĐẦU CHIA SẺ NHỮNG MẤT MÁT ĐAU THƯƠNG VỚI ANH EM NHẬT BẢN

Xin rung tất cả những quả chuông trên mảnh đất này để chia sẻ nỗi đau với người anh em Nhật Bản !.Người dân Nhật Bản và những người có lương tâm trên toàn thế giới sẽ chẳng bao giờ quên được ngày 11 tháng 3 động đất - sóng thần vừa qua. Ngày bi thương ấy xẩy ra với người Nhật nhưng nó chính là một thảm họa của nhân loại và nó là nỗi đau kinh hoàng còn mãi trong trái tim của mọi con người lương tri trên khắp thế gian này.

Chúng ta hãy yên lặng cúi đầu thành kính cùng nhau cầu nguyện cho linh hồn của những người anh em Nhật Bản đã mất được yên nghỉ thanh thản.
Những người Việt Nam chúng ta , với truyền thống nhân ái, xin hãy cùng nhau cầu nguyện những người Nhật đã mất.
Chúng ta hãy biết đau cùng cái đau của ngưòi khác ! cầu cho Thế giớ Bình an ! Cầu cho tất cả những loại vũ khí hạt nhân phá huỷ thảm khốc như trận động đất sóng thần này trên toán thế giới sẽ vĩnh viễn bị tịt ngòi không bao giờ nổ được nữa!Tất cả chúng mình hãy tựa vào lòng nhau và thương yêu nhau như yêu bản thân mình !
nammoadidaphat !
nammoadidaphat !
nammoadidaphat !
nammoadidaphat !.


Hởi tất cã cựu học sinh Hải Long chúng ta hảy vào trang này cầu nguyện.

http://www.youtube.com/watch?v=TXdIuAbhhw8







Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Bài học từ một đứa trẻ


Cho tới giờ phút này, đất nước Nhật Bản vẫn đang chìm trong những dư chấn và những đe dọa của hiểm họa hạt nhân. Nhưng điều quan trọng nhất mà thế giới chợt nhận ra là có một Nhật Bản thật kiên cường giữa tai biến, tang thương. Điều gì phía sau bí ẩn đó của xứ sở Phù tang?
Tuổi Trẻ mời bạn lắng nghe những câu chuyện từ trong lòng nước Nhật. Đầu tiên là chuyện của một cảnh sát gốc Việt đã sống ở đất nước này hơn 50 năm.
TT - Trong ngày hôm nay 17-3, nếu không đưa hết người ra khỏi khu vực này thì nguy quá. Trong thư gửi cho Tuổi Trẻ, anh Hà Minh Thành, một cảnh sát người Nhật gốc Việt, tỏ ra lo lắng cho số phận những tu nghiệp sinh VN được cho là vẫn còn quanh khu vực gần Nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1 và thành phố Sendai.
Anh Thành là cảnh sát tỉnh Saitama nhưng được điều động đặc biệt xuống hỗ trợ tỉnh Fukushima. Khu vực anh đang làm việc chỉ cách Nhà máy điện nguyên tử Fukushima 1 khoảng 25km.
“Ngày tận thế”
Vừa mới hết phiên trực xong. Mệt rã rời. Hôm nay tôi vừa tìm được một em nữa tên là Dương Thị Thanh Thảo, du học sinh VN tại tỉnh Fukushima, và gửi em lên đường di tản sang tỉnh khác với một gia đình người Nhật. Thảo đã rời khỏi khu vực phóng xạ nguy hiểm ở Fukushima.
Sự cố nhà máy điện nguyên tử chắc đã bắt đầu vào mức độ nguy hiểm, hi vọng toàn bộ người VN còn sống sót ở vùng Fukushima và Sendai được sơ tán sớm trong ngày hôm nay. Các nước Indonesia, Singapore đã thuê trực thăng tư nhân từ Tokyo xuống đưa hết người của họ đi. Riêng Mỹ dùng luôn trực thăng quân sự bốc người ra tàu sân bay Hạm đội 7, như trường hợp kỹ sư Mỹ gốc Việt tên Toàn được cứu mà chúng tôi đã thông tin.
Tôi đang cố gắng hết sức tìm hết số người còn lại. Theo thông tin cảnh sát có được, trong số người sống sót có báo cáo cho cảnh sát, không có tên của người Việt nào.
Chính bản thân tôi không nghĩ rằng trận động đất này kinh hoàng đến như vậy. Toàn bộ đường lên Fukushima bị đóng cửa và hư hại nên chúng tôi được đưa đến thành phố Sendai, thủ phủ của tỉnh Miyagi, bằng trực thăng, rồi sau đó mới xuống Fukushima bằng đường bộ. Từ chỗ đáp trực thăng trên nóc sở cảnh sát tôi chỉ có thể nói là kinh hoàng, phải dùng đến từ “ngày tận thế của Nhật” mới diễn tả được.
Thành phố Sendai kể như tan nát, ngoại trừ Đại học Tohoku do nằm trên núi nên không hư hại gì. Giao thông của thành phố hỗn loạn vì bị cắt điện, nhưng người Nhật ý thức nhường nhịn tốt nên chưa có tai nạn nào đáng tiếc xảy ra dù không có đèn tín hiệu giao thông và cảnh sát hướng dẫn.
Ở Fukushima tình hình rất tồi tệ, người chết không đếm xuể. Cảnh sát phải trực 20 giờ/ngày. Lương thực và nước sạch gần như không đủ. Chính phủ đang lập cầu không vận để đưa thực phẩm lên cứu trợ vùng này. Hi vọng tình hình Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1 không trở nên tồi tệ hơn.
Việc cứu người rồi đưa về Tokyo bằng đường bộ rất khó khăn. Từ khu vực Fukushima và Sendai về Tokyo hiện nay chỉ có quốc lộ số 4 là thông suốt. Tuy nhiên, nếu lái xe đi thì hơi mạo hiểm vì hiện tại tình trạng kẹt xe rất lộn xộn, tốc độ di chuyển khoảng 3-4km/giờ. Với cự ly 260km thì xăng không đủ để chạy xe. Toàn bộ các cây xăng trong khu vực này đều đã đóng cửa do hết xăng hoặc không có điện để bán. Người ta vứt xe dọc đường rất nhiều do hết xăng.
Nhà máy điện hạt nhân đã ở trong tình trạng nguy hiểm trầm trọng rồi. Cảnh sát chúng tôi từ sáng đến giờ được phát khẩu trang loại dày và áo nilông để bảo vệ. Chúng tôi đang công tác trong phạm vi 25km tính từ Nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1.
Người dân Nhật xếp hàng chờ kiểm tra phóng xạ - Ảnh: Reuters
Cậu bé và gói lương khô
Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho người bị nạn. Trong số những người rồng rắn xếp hàng có một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà cậu lại xếp hàng cuối cùng, sợ đến phiên của em thì chắc chẳng còn thức ăn, tôi lại hỏi thăm.
Cậu bé kể đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần xảy ra, cha của cậu làm việc gần đó chạy đến trường. Từ bancông lầu 3 của trường cậu nhìn thấy chiếc xe và người cha bị nước cuốn trôi. Chắc chắn ông đã chết rồi. Hỏi mẹ đâu, cậu bé nói nhà nằm ngay bờ biển, mẹ và em của mình chắc cũng không chạy kịp.
Cậu quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến người thân. Nhìn thấy cậu bị lạnh, tôi cởi áo khoác cảnh sát trùm lên người. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài. Tôi nhặt lên đưa cho bé và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.
Đứa bé nhận túi lương khô, khom người cảm ơn. Tưởng cậu sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi tại sao con không ăn mà lại đem đặt vào đó? Bé trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.
Đến lúc này tôi phải vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hi sinh.
Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hi sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang ở vào những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hi sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.
HÀ MINH THÀNH - LÊ NGUYÊN MINH (ghi)


Thứ Năm, 17 tháng 3, 2011

Ý chí quật cường, khát vọng vươn lên của người Nhật

Nghe “Be strong, Japan” và cầu nguyện cho nước Nhật
Cả thế giới lặng đi trước nỗi đau của người Nhật. Nhiều ca khúc đã được sáng tác và lưu truyền trên khắp các diễn đàn âm nhạc, trong đó ca khúc Be strong, Japan gây xúc động mạnh mẽ… Cả thế giới đang cầu nguyện cho nước Nhật.
Trên khắp các diễn đàn âm nhạc, nhiều người đang lắng nghe và lặng đi trước ca khúc Be strong, Japan. Be strong, Japan được lưu truyền nhanh chóng trên khắp các diễn đàn âm nhạc thế giới với ca từ và hình ảnh gây xúc động mạnh mẽ tới tâm can mỗi người… Có thể thấy những dòng như, Pray for Japan (cầu nguyện cho Nhật Bản) đầy chia sẻ.



Một năm trước, thế giới từng rung chuyển trước trận động đất kinh hoàng xảy ra tại Haiti. Số người chết lên đến 500.000 ngàn người. Một năm sau thảm họa, những gì thế giới biết đến Haiti vẫn là những thành phố hoang tàn, hỗn loạn… Giữa những tang thương của Haiti, nhiều nghệ sỹ nổi tiếng của nước Mỹ đã chung tay thu âm lại ca khúc We are the world với lời cầu nguyện hướng về Haiti. Ca khúc với bản phối lại có sự tham gia của hàng loạt những ca sỹ trẻ như Miley Cyrus, Kate Hudson, Justin Bieber… đã khiến cả thế giới xúc động.
Một năm sau, nước Nhật chìm đắm trong tang tóc. Những ngày này, thông tin về nước Nhật tràn ngập trên khắp các phương tiện truyền thông thế giới. Trên nhiều diễn đàn, những người yêu nhạc đã cùng nghe lại We are the world, Heal the world… để cầu nguyện cho nước Nhật.

Vũ điệu vui


Mời các bạn xem vũ điệu vui trong ngày họp mặt 6/3/2011

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2011

XIN HÃY MỜ BAY

Quay ngược gót
Thời gian vàng ố
Ký ức mùa trăn trở
Buốt vai .

Ngày chùng lại
Tuổi Ô Mai bay mãi
Khoảng khắc ùa hương rải
Nhạt phai .

Ngồi nhắc lại
Bảy ngàn đêm ngút ngái
Đong thêm buồn..
Xin hãy ..
Mờ bay … !


Kim Hường .

MÙA MẮC CẠN

Mùa thác lũ
Tình còn di trú
Cánh chim đi rét mướt đường bay
Ta lạc mất ngàn ngày quay lại
Nơi ngực này da diết khôn khuây

Mùa bão nổi
Dập duyền sương khói
Mảnh đời rêu trôi dạt lâu rồi
Tay ngắt vội bông hoa vàng vọt
Tặng riêng ta chiếc bóng buồn ơi …

Mùa mắc cạn
Chân không bước nổi
Vướng vào xưa nhớ dấu chân mưa
Hai ta ướt nên thừa ngày lạnh
Cỏi đi về cô quạnh mùa rêu .


Kim Hường .

T ôi Đ ã T hấy E m



Tôi đã thấy em

Khi nắng chiều phủ nhạt nhòa

Và bờ xa con nước lên đầy

Gió cùng nỗi nhớ lùa qua góc phố

Thơ ngây theo thời gian đi


Tôi đã thấy em

Như ngày nào tim hy vọng

Em như chiếc lá biết xôn xao

Nói bao điều yêu trong ánh mắt chào

Thiết tha ơi bao lần chưa trở lại


Tôi vẫn thấy em

cùng sóng thời gian đi mãi

Thiên đường xa xôi phố đời thay đổi

Em và một thời son sắc chia phôi

Áo trắng xưa mờ mờ góc chợ người


Tôi đã thấy em

Trong hoang vu ráng chiều tịch lặng

Trong khắc khoải chờ một tối tựa đêm thâu

trong khát khao từ lần ấy đêm nào

trong mãi mãi những lần tìm vô vọng


tôi đã thấy em

với quảng thời hoa mộng

tình nhân qua theo vết thăng trầm

đêm rời xa lỡ vỡ chuyện trăm năm

cơn gió thoảng qua chẳng về nơi lối cũ


tôi đã thấy em

chiều vàng phai ủ rủ

một chút buồn pha chút xót xa

trong đêm thâu tất cả chỉ là

Một giấc mộng buồn tênh theo mãi

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

Sự dịch chuyển đột ngột của bình địa kiến tạo Thái Bình Dương -siêu động đất và sóng thần

Sơ đồ hình thành siêu động đất và sóng thần ở Nhật

- Sự dịch chuyển đột ngột của bình địa kiến tạo Thái Bình Dương bên dưới bình địa Bắc Mỹ đã gây ra trận siêu động đất và cơn đại hồng thủy tại Nhật Bản hôm thứ sáu vừa qua, gây thiệt hại rộng khắp và làm 10.000 người có thể đã thiệt mạng.



Động đất xảy ra ở nơi bình địa Thái Bình Dương (ảnh Pacific plate) xô đẩy bên dưới bình địa Bắc Mỹ (ảnh North American plate). Miền bắc Nhật nằm trên đỉnh tây của bình địa Bắc Mỹ.



Trong khu vực được gọi là Rãnh Nhật Bản, bình địa Thái Bình Dương thường di chuyển về phía tây khoảng hơn 8cm mỗi năm.


Trận động đất là do dịch chuyển địa tầng, sự dịch chuyển mạnh của bình địa Thái Bình Dương, đè nén bình địa Bắc Mỹ bên dưới, kết quả là đẩy bình địa Bắc Mỹ lên trên.



Quá trình dịch chuyển lên trên này của bình địa Bắc Mỹ đã sản sinh ra một lượng lớn năng lượng và đẩy một lượng lớn nước đại dượng lên trên, gây ra sóng thần.



Năng lượng đẩy ra từ tâm chấn. Ở sâu dưới đại dương, bước sóng rất dài và độ cao thấp. Những bước sóng này có thể di chuyển với vận tốc hơn 500 dặm/giờ.



Khi sóng thần tiến gần bờ, nước nông hơn sẽ khiến độ cao của sóng tăng. Sóng được đẩy vào bờ bởi một lượng lớn nước và năng lượng đã được tăng mạnh đằng sau chúng.



Độ cao của sóng đạt tới 10m dọc bờ biển Nhật và cảnh báo sóng thần được ban bố tận ở những vùng bờ biển phía tây của nước Mỹ và Nam Mỹ.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

Ngồi Xem Kiến

Ngồi xem kiến bước thẳng hàng
Kiến em, kiến chị, kiến chàng, kiến anh
Cụng đầu nói nhỏ thật nhanh
Vội vàng nối gót chẳng canh vẫn đều
Kiến chàng râu vễnh bị trêu
Cõng nàng kiến béo nhìn vêu mặt mày

------------------------------

Kiến bà là kiến có chồng
Kiến cô là kiến nằm không một mình
Kiến anh là kiến chưa tình
Kiến ông là kiến lắm tình đa đoan

------------------------------

Kiến yêu kiến cắn thật đau
Cắn đau đằng trước đằng sau để dành
Kiến thương kiến cắn không đành
Cắn sâu thành sẹo chẳng lành thì sao
Thôi thì kiến hát nghêu ngao
Cắn yêu cắn nhẹ cắn vào môi nhau

Hì hì :P

Bên Kia Sông-Nguyễn Đức Quang-Thái Hiền -NNS (HD)



Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang vừa trải qua một cơn xuất huyết não vào ngày thứ sáu 11/02/2011, đang nằm điều trị ở California. Xin các bạn yêu mến nhạc, văn nghệ và Du ca, cùng góp lời cầu nguyện cho sức khỏe nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang mau chóng bình phục.